Hóa ra cũng không ngốc như vẻ ngoài.
Nhưng anh cũng nhanh chóng nhìn thấu ý định trong mắt cô, cúi người xuống, đến gần cô hơn: "Vậy nên em ăn mặc thế này đến tìm anh là muốn lấy thân báo đáp để nhờ anh giúp đỡ?"
Khương Nhuyễn Nhuyễn sững người nhìn anh, người đàn ông này có cần ánh mắt sắc bén đến vậy không?
Nhưng lấy thân báo đáp là sao? Cô đúng là muốn nhờ anh giúp, nhưng lấy thân báo đáp có phải hơi nhanh quá rồi không?
Cô nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt lạnh lùng nhưng lại tuấn tú đến mức khiến tim cô loạn nhịp. Nghĩ đi nghĩ lại, thật ra nếu gả cho anh cũng chẳng thiệt thòi gì.
Chỉ là con gái mà chủ động quá thì không có kết cục tốt, mà cô chính là ví dụ sống.
Thế nên vội vàng kêu oan: "Không có! Là nó tự bung ra đấy chứ! Ai bảo dáng em đẹp quá làm gì!"
Lãnh Cửu Trạch: "..."
Anh thật sự đã đánh giá thấp độ mặt dày của cô nhóc này.
Anh hơi cúi thấp người, ngay lúc hơi thở hai người chạm vào nhau, đột ngột nghiêng người tránh đi.
Mặt Khương Nhuyễn Nhuyễn đỏ bừng như tôm luộc.
Bỗng nhiên cảm thấy cổ tay mát lạnh.
Cô ngẩn người, phát hiện cổ tay mình đã có thêm một chiếc vòng ngọc, chất ngọc mát lạnh, bóng loáng.
"Ơ?"
Lãnh Cửu Trạch lảng tránh ánh mắt cô, nói nhỏ: "Quà trưởng thành bù cho em."
Khương Nhuyễn Nhuyễn sững lại, bỗng nhớ ra trước khi cha mẹ mất, cô từng gọi điện cho anh bảo rằng chờ mình trưởng thành sẽ gả cho anh, dặn anh nhất định phải về.
Nhưng sau cú sốc mất cha mẹ, cô đã quên đi quá nhiều thứ.
Sinh nhật mười tám tuổi cũng chỉ lặng lẽ trôi qua, chẳng có gì đặc biệt.
Người đàn ông nơi phương xa từ lâu đã bị cô bỏ lại sau lưng.
Nào ngờ anh vẫn nhớ chuyện tặng quà cho cô.
Lần này cô thật sự cảm động đến mức nước mắt cứ thế trào ra, khóc hu hu như một đứa trẻ.
"Lại sao nữa?"
"Cảm động quá thôi mà."
Khương Nhuyễn Nhuyễn túm tay áo anh sụt sịt lau nước mắt nước mũi.
Lãnh Cửu Trạch: "..."
Sau khi cha mẹ qua đời, bên cạnh cô không còn ai thật lòng đối đãi.
Khó khăn lắm mới quen được một người bạn trai, vậy mà đến những dịp lễ Tết cũng tiếc tiền không tặng nổi một món quà. Miệng thì luôn nói cô giàu như thế, cái gì cũng có, cần gì phải vật chất nọ kia...
Nói đến mức cô cũng thấy ngại, rốt cuộc lại là cô móc tiền giúp đỡ anh ta.
Đúng chuẩn cô gái ngốc, đầu óc toàn chuyện yêu đương.
"Ngủ một giấc đi, chuyện của cô em anh sẽ để mắt, bọn họ không dám làm gì em đâu."
Lãnh Cửu Trạch hất tay kéo lại ống tay áo bị Khương Nhuyễn Nhuyễn vô tình chạm vào, nói bằng giọng lạnh băng.
Khoảnh khắc ấy, Khương Nhuyễn Nhuyễn rất muốn nói: "Không sao đâu, dù gì thì không lâu nữa cũng tận thế rồi, sống chết của nhà đó đến lúc ấy còn ai mà quan tâm."
Nhưng cô biết rõ nếu lúc này mà dám nói ra mấy lời đó, thể nào Lãnh Cửu Trạch cũng lôi cô đi gặp bác sĩ cho bằng được.
Chờ anh rời khỏi phòng, cô mới thả lỏng người, đưa tay sờ chiếc vòng lạnh ngắt kia, chăm chú quan sát.
Đột nhiên, động tác trên tay cô khựng lại.
Trên mặt vòng có hoa văn hình hổ.
Cô bỗng nhớ ra, trong cuốn tiểu thuyết kia, chiếc vòng ngọc có họa tiết hổ chính là bảo vật gia truyền của nữ chính, có thể nhỏ máu nhận chủ!
Không thể nào, chẳng lẽ trùng hợp đến vậy sao?
Cô càng nghĩ càng thấy lạ, từ trước tới nay chưa thấy Lạc Ngữ đeo món đồ nào giống vậy.
Sao trong truyện lại thành bảo vật truyền đời của cô ta?
Trong truyện, do cô và Lãnh Cửu Trạch không có nhiều tương tác nên cô cũng chưa từng nhận được chiếc vòng này. Mà tiểu thuyết cũng không miêu tả nhiều về một nữ phụ không mấy quan trọng.
Thế nhưng đều là vòng ngọc có họa tiết hổ, vậy tại sao cô không thử một lần?
Tim Khương Nhuyễn Nhuyễn đập thình thịch, trong đầu hiện lên một suy nghĩ táo bạo đến khó tin.
Cô tìm một lưỡi dao lam, rạch một đường nhỏ lên đầu ngón tay. Chỉ là một vết rạch nhỏ thôi mà cô đau tới mức nhăn cả mặt mày.
Cô không dám tưởng tượng một người nhát đau như mình, đến lúc bị zombie cắn sống sẽ tuyệt vọng đến nhường nào.
Không, cô tuyệt đối sẽ không để bản thân rơi vào cảnh đó. Tuyệt đối không!
Ánh mắt Khương Nhuyễn Nhuyễn kiên quyết, nhỏ máu vào chiếc vòng ngọc.
Khoảnh khắc sau đó, chuyện kỳ lạ xảy ra.
Hoa văn trên chiếc vòng như sống dậy, lập tức há miệng, điên cuồng hút lấy máu tươi.
Chưa kịp phản ứng thì cô cảm thấy cổ tay đau nhói, vòng ngọc vậy mà khắc luôn một hình đầu hổ lên da thịt cô!
WTF.
Suy nghĩ đầu tiên của Khương Nhuyễn Nhuyễn lại là: "Trời má, chơi lớn dữ vậy?"
Nhưng điều khiến cô phấn khích hơn là, cô thực sự cảm nhận được có gì đó trong cơ thể mình đã thay đổi.
Cô khẽ động ý niệm, lưỡi dao lam trong tay lập tức biến mất, được thu vào một không gian nào đó.
Trong đầu cô hiện lên một khoảng trống rộng lớn, trong đó có thêm một món đồ, chính là lưỡi dao ấy!
Cô mừng rỡ, lập tức lục tung đồ đạc, lấy đủ thứ vật dụng thử đưa vào không gian kia, muốn xác nhận liệu có phải mình đang ảo giác hay không.
Nhưng sau khi quá kích động, đầu cô đột nhiên choáng váng.
Đúng lúc này Lãnh Cửu Trạch mở cửa bước vào, cô "ọe" một tiếng, nôn thẳng lên bộ vest cao cấp anh vừa thay xong.
Khoảng hai giây sau, trong căn biệt thự vang lên giọng nam nghiến răng ken két.
"Khương! Nhuyễn! Nhuyễn!"
Tỉnh lại lần nữa đã là ngày hôm sau.
Cô vẫn đang nằm trong biệt thự của Lãnh Cửu Trạch.
Anh đã thay một bộ quần áo sạch sẽ, nhưng sắc mặt vẫn u ám, ngồi bên mép giường nhìn cô với ánh mắt ngập sát khí, như chỉ chờ cô tỉnh lại sẽ tính sổ.
Khương Nhuyễn Nhuyễn nhớ lại chuyện tối qua.
Cô không biết có phải vì sử dụng không gian quá mức nên bị phản phệ hay không, đầu choáng váng rồi nôn mửa, mà còn nôn lên người Lãnh Cửu Trạch.
Lúc đó anh chỉ mới quát một câu mà cô đã vừa đau vừa mệt, thế là ngất luôn trước mặt anh.
Chẳng lẽ anh đáng sợ đến vậy sao?
"Em nói đi, tối qua là chuyện gì?"
Dù là ai mà bị người khác nôn lên người, còn chưa kịp nổi giận thì đối phương đã lăn ra ngất, sắc mặt chắc chắn không thể đẹp nổi.
Anh còn chưa kịp mắng, con nhỏ này đã xỉu trước mặt anh rồi.