Dạo này Khương Nhuyễn Nhuyễn không có ở nhà, Vương Tiểu Mộng sung sướng vô cùng, cứ như thể ngôi nhà đó đã là của mình.
Di chúc họ đã lấy được, Khương Nhuyễn Nhuyễn lại chẳng hay biết chuyện phòng mình bị cạy khóa.
Tuy rằng tìm được di chúc rồi, nhưng muốn nắm trọn công ty nhà họ Khương lại không phải chuyện trong một sớm một chiều.
Dù vậy, giờ Vương Tiểu Mộng cũng không còn sợ Khương Nhuyễn Nhuyễn nữa. Dù sao thì sản nghiệp nhà họ Khương sớm muộn cũng vào tay cô ta, đến lúc đó Khương Nhuyễn Nhuyễn có về thì cô nhất định sẽ cho cô ta nếm mùi cay đắng, trả lại tất cả những ấm ức mình từng chịu.
Bây giờ thấy Lạc Ngữ, cô ta cảm thấy người này không còn giá trị lợi dụng, thái độ lập tức lạnh như băng.
Lạc Ngữ đương nhiên nhận ra sự thay đổi ấy, trong lòng khó chịu không thôi. Trong tiểu thuyết, về sau Vương Tiểu Mộng vì muốn sống sót mà nịnh nọt cô ta như chó vẫy đuôi, vậy mà giờ lại dám vênh váo như thế.
Cô ta thầm ghi nhớ mối hận này, cố gắng nở nụ cười thân thiện.
"Tiểu Mộng, tôi đến hỏi chuyện của Nhuyễn Nhuyễn. Cô ấy đã hơn một tuần không đến trường rồi, tôi lo quá nên mới tới tìm. Nhưng khu biệt thự này không cho người ngoài vào, cô có thể dẫn tôi vào trong được không?"
Vương Tiểu Mộng nghe vậy thì sửng sốt. Khương Nhuyễn Nhuyễn đã lâu không về nhà, cô ta còn tưởng cô đã quay lại trường, ở bên bạn trai.
Lạc Ngữ để ý thấy vẻ ngạc nhiên trong mắt cô ta, liền thăm dò: "Chẳng lẽ Nhuyễn Nhuyễn cũng không có ở nhà?"
Vương Tiểu Mộng cũng không giấu giếm, gật đầu: "Chị ta mấy hôm nay không về."
Gia đình cô ta vẫn đang xử lý chuyện di chúc, sợ Khương Nhuyễn Nhuyễn biết sẽ làm loạn lên nên chẳng ai chủ động liên lạc với cô, cô không về thì càng hay.
Không ngờ lại cũng không đến trường, vậy rốt cuộc cô đi đâu?
Vương Tiểu Mộng bắt đầu thấy nghi ngờ.
Còn trong lòng Lạc Ngữ đã dấy lên một tia hoang mang xen lẫn lo lắng.
Cô ta nhớ lại chuyện hôm đó Khương Nhuyễn Nhuyễn chia tay với Cố Vân Thịnh, đến giờ vẫn chưa thấy quay lại làm lành. Cô ta cũng nghĩ đến sự xuất hiện của người đàn ông kia...
Chẳng lẽ vì cô ta xuyên sách mà cốt truyện cũng bị lệch hướng theo?
Tuy cô ta biết hướng phát triển trong truyện, nhưng khi phải tự mình đối diện, cảm giác lại hoàn toàn khác.
Cô ta hoàn toàn không thể đoán được khi không có Khương Nhuyễn Nhuyễn bên cạnh, rốt cuộc sẽ xảy ra những chuyện gì.
Nếu việc cô ta xuyên vào sách khiến mọi thứ thay đổi thì cô ta cũng không thể làm gì để ngăn cản.
Giờ phải làm sao đây?
"Có khi nào cô ấy đang ở cùng anh Lãnh không? Lần trước chúng tôi đến tìm, thấy hai người họ có vẻ thân thiết lắm." Lạc Ngữ đột ngột lên tiếng.
Trong nguyên tác, Vương Tiểu Mộng vì yêu mà sinh hận với Lãnh Cửu Trạch, lúc này đáng lẽ phải đang rất thích anh.
Quả nhiên, vừa nghe vậy sắc mặt Vương Tiểu Mộng lập tức thay đổi.
"Cái gì! Con tiện nhân đó, tôi biết ngay là chị ta không có ý tốt mà, hôm đó còn bảo anh Cửu Trạch đưa chị ta về nữa."
Ánh mắt Lạc Ngữ lóe lên, giả vờ kinh ngạc: "Nhuyễn Nhuyễn còn chia tay với bạn trai rồi, không lẽ cũng là vì anh Lãnh?"
Sắc mặt Vương Tiểu Mộng càng lúc càng khó coi.
"Đồ khốn!"
Cô ta tức tối xông thẳng vào biệt thự, Lạc Ngữ vội vã theo sau.
Lúc này Khương Nhuyễn Nhuyễn đang ở trong bếp, vừa nấu bún ốc vừa vui vẻ ngân nga. Lãnh Cửu Trạch không chịu nổi mùi này, bình thường cũng chẳng cho cô ăn, cô thèm chết đi được. Hiếm hoi mới có dịp anh không về nhà, cô đương nhiên phải tranh thủ tận hưởng.