"Về phòng ngay, khóa cửa lại. Chỉ khi nào anh gọi thì mới được mở, còn lại dù ai gõ cũng không được ra, nhớ kỹ chưa?"
Khương Nhuyễn Nhuyễn tim đập loạn nhịp, vội vàng gật đầu rồi ngoan ngoãn trở về phòng, khóa trái cửa.
Thấy cô rời đi, Lãnh Cửu Trạch mới thở phào, nhưng hơi thở bỏng rát khiến anh khó chịu vô cùng. Anh dựa vào tường, từng bước chậm rãi trở về phòng mình.
Trong truyện, anh vốn không biến thành zombie.
Nhưng dù thế nào anh cũng phải chuẩn bị sẵn mọi tình huống. Nếu thực sự có chuyện ngoài ý muốn, ít nhất cũng không làm hại đến cô.
Đêm khuya tại khuôn viên đại học A.
Bóng tối bao trùm, im lặng đến mức rợn người.
Trong tòa ký túc xá nữ, bỗng vang lên một tiếng thét chói tai xé màn đêm.
Ngay sau đó là âm thanh răng rắc ghê rợn, tựa như tiếng răng cắn xé xương thịt khiến người nghe ê buốt tận răng.
Lạc Ngữ cả đêm không tài nào ngủ được.
Vì không có không gian riêng, cô ta đã sớm chuẩn bị chút đồ dùng cần thiết. Nếu không phải vì buộc phải đi theo cốt truyện, cô ta không bao giờ quay lại ký túc xá này.
Hiện tại cơ thể cô ta cũng bắt đầu phát sốt, đầu óc mơ hồ nặng trĩu, tuy vẫn chưa đến mức nghiêm trọng, nhưng cũng đủ để lấy mạng cô ta rồi.
Những câu chữ đơn giản trong tiểu thuyết, đến khi thật sự rơi xuống người mình lại trở thành chuyện trí mạng.
Lạc Ngữ khẽ chửi thầm một tiếng, cố nhẫn nại chờ đợi.
Quả nhiên, đến giờ thì ngoài cửa vang lên tiếng động.
Lũ zombie sơ khai, đặc điểm duy nhất chính là háu ăn.
Một khi đã bắt được con mồi, chúng sẽ ngoan ngoãn cắm đầu ăn hết, cho dù có người đi ngang qua, chỉ cần không gây chú ý thì vẫn có thể bình an rời đi.
Trong truyện, bạn cùng phòng sẽ mở cửa rồi bị nhào tới cắn tới tấp.
Đến lúc đó, cô ta sẽ nhân cơ hội bỏ chạy, sau đó tìm được Cố Vân Thịnh.
Bạn cùng phòng của Cố Vân Thịnh đều là người của câu lạc bộ thể thao, không chỉ cao to khỏe mạnh mà còn thức tỉnh dị năng. Nếu đi theo anh ta ngay từ giai đoạn đầu, chắc chắn Cố Vân Thịnh sẽ bảo vệ cô ta, như vậy cô ta cũng không cần quá lo lắng.
Dù trong lòng đã chuẩn bị sẵn, nhưng đây là lần đầu tiên Lạc Ngữ phải trải qua tình cảnh thế này, trái tim căng thẳng dâng lên tận cổ.
Quả nhiên, bạn cùng phòng hừ một tiếng tỏ vẻ khó chịu, hoàn toàn không ý thức được hiểm nguy mà đứng dậy đi về phía cửa, vừa đi vừa cằn nhằn: "Ai đấy, đêm hôm khuya khoắt còn làm ồn, muốn chết à?"
Cửa vừa hé ra, mùi tanh hôi nồng nặc liền ập vào mặt. Còn chưa kịp phản ứng, một bóng người không rõ là quỷ hay là ma đã lao tới, cái miệng đẫm máu há rộng, hung hăng cắn phập vào mặt cô ấy.
Tiếng thét thảm thiết khiến chân Lạc Ngữ mềm nhũn, suýt không đứng vững.
Một bạn cùng phòng khác dường như đã sốt cao hôn mê, động tĩnh lớn như vậy cũng không có phản ứng.
Lạc Ngữ hoảng loạn bịt chặt miệng mình, gian nan đi về phía cửa ký túc xá.
Trong truyện chỉ vài câu chữ lướt qua, nhưng khi thật sự xảy ra lại gian nan đến vậy. Nghe tiếng kêu thảm dần yếu đi, cô ta không chịu nổi nữa, lập tức lao về phía cửa.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, mắt cá chân đau nhói, hóa ra vì tiếng hét vô thức của cô ta đã khiến zombie chú ý, nó lao tới túm chặt lấy chân.
Đầu ngón tay nhọn hoắt đâm sâu vào thịt, Lạc Ngữ kêu lên thảm thiết như bị chọc tiết.