Chương 13

Tận Thế Không Nên Xuất Hiện Thánh Mẫu

Nhất Lạp Sa Bạch 16-04-2026 23:27:52

Khương Nhuyễn Nhuyễn rất biết điều, nhanh nhảu trả lời: "Rộng mênh mông, nhìn không thấy điểm cuối." Lãnh Cửu Trạch trầm ngâm một lát: "Chứa được người sống không?" Câu này thì Khương Nhuyễn Nhuyễn chưa từng nghĩ đến. Cô nhìn anh: "Hay là em thử nhé?" Lãnh Cửu Trạch: "..." Kết quả cuối cùng là: không thể chứa sinh vật sống. Không chỉ vậy, tuy không gian rất lớn, nhưng có lẽ vì cô chỉ là một nữ phụ bé nhỏ không đủ level, nên mỗi lần cho đồ vào, nếu quá nhiều sẽ khiến cô cảm giác chóng mặt như bị say xe. Một người hai mươi mấy năm chưa từng biết say là gì, hôm nay lại được miễn cưỡng nếm thử cảm giác ấy. Khương Nhuyễn Nhuyễn định sẽ bán căn biệt thự. Dù sao sau này cũng chẳng cần dùng tới nữa, cô không muốn để nó rơi vào tay nhà cô ruột một cách dễ dàng. Nếu không vì thời gian quá gấp, cô thậm chí còn muốn bán luôn cả công ty. Dù sao tận thế sắp tới rồi, đến lúc ấy mấy công ty lớn cũng không đổi nổi một ổ bánh mì, giữ lại cũng chẳng ích gì. Cô không phải kiểu người vì đó là di sản của cha mẹ để lại mà nhất quyết phải giữ gìn đến cùng. Lãnh Cửu Trạch dường như cũng đã tin cô. Mấy hôm nay, anh liên tục để cô luyện tập lấy ra cất vào trong không gian, đến khi anh vừa ý mới thôi. Còn chuyện mấy ngày nay cô không về nhà, người nhà họ Khương đã quá quen rồi, không ai buồn để ý. Chỉ là họ không biết, không chỉ không về nhà mà ngay cả trường học Khương Nhuyễn Nhuyễn cũng không tới. Cô là sinh viên năm ba, số tiết học không nhiều, lại đang bệnh nên thuận tiện xin nghỉ luôn. Tận thế sắp đến, đi học thêm vài buổi nữa cũng đâu có nghĩa lý gì. Những ngày qua dù nhét vào không gian khá nhiều thứ nhưng phần lớn là đồ lặt vặt, chưa thực sự hữu dụng. Tuy vậy, cô lại phát hiện một điều, mình ngày càng quen với cảm giác chóng mặt mỗi khi sử dụng, thậm chí còn chứa được nhiều hơn trước. Cô nghi Lãnh Cửu Trạch đã sớm nhận ra điều đó nên hai hôm nay mới giống như trêu mèo, kiên nhẫn huấn luyện cô không chán. Phát hiện ra ý đồ của anh, Khương Nhuyễn Nhuyễn: "..." Lãnh Cửu Trạch búng nhẹ vào trán cô: "Ngẩn người gì đó? Lấy hộp sữa anh bảo hôm qua ra đây." Khương Nhuyễn Nhuyễn gật đầu, đưa tay lấy ra hộp sữa. Cô ngạc nhiên phát hiện nó vẫn còn nóng! Nói cách khác, ngoài vật sống thì cả đồ ăn nóng cũng có thể giữ nguyên trong không gian? Trời ơi! Quá là nghịch thiên rồi! Khương Nhuyễn Nhuyễn mừng rỡ đến mức tay chân múa loạn: "Chúng ta đi mua đồ tích trữ đi, chỉ còn mười ba ngày nữa thôi!" Dù chưa chắc tận thế có thật sự xảy ra hay không, nhưng chuẩn bị trước thì chắc chắn là có lợi. Lãnh Cửu Trạch xoa đầu cô: "Cũng không ngốc lắm, thay đồ rồi theo anh ra ngoài." "Em không có đồ mặc..." Cô nằm ở nhà họ Lãnh mấy hôm nay, không ra ngoài, vẫn mặc nguyên bộ đồ ở nhà hôm đó. Vì mỗi lần sử dụng năng lực sẽ bị kiệt sức nên cô gần như chỉ nằm bẹp suốt hai ngày nay. Nếu Lãnh Cửu Trạch không chủ động bảo ra ngoài, có khi cô còn tiếp tục bám lấy anh không chịu đi. Cô cũng không nỡ rời khỏi đây, sợ sẽ không tìm được cái cớ nào để quay lại nữa. Nghe thấy anh nói vậy, cô có chút ngượng ngùng, khẽ kéo vạt áo mình. Lãnh Cửu Trạch liếc qua, bất lực nói: "Vậy em định mặc nguyên bộ đó ra ngoài à?" Nhà anh đâu có sẵn đồ phụ nữ. Khương Nhuyễn Nhuyễn lắc đầu lia lịa: "Em về nhà thay đồ ngay, anh chờ em chút nha!"