Chương 33

Tận Thế Không Nên Xuất Hiện Thánh Mẫu

Nhất Lạp Sa Bạch 16-04-2026 23:27:52

Trong lòng Lạc Ngữ thầm khinh bỉ, cũng may cô ta không hề định đặt Cố Vân Thịnh làm nam chính, nếu không thì thật sự quá mất mặt. Cố Vân Thịnh cũng thấy hơi ngượng ngập, cuối cùng vẫn phải có người bạn cùng phòng đưa bật lửa cho anh ta. Có người không hài lòng, nói: "Đàn anh, Lạc Ngữ vẫn đang sốt, nhiều người sốt cao đều biến thành zombie rồi. Anh làm vậy lỡ xảy ra chuyện thì ai chịu trách nhiệm?" Nghe vậy, Cố Vân Thịnh lạnh giọng đáp: "Người tôi muốn giữ, tôi tự chịu trách nhiệm, không cần các cậu lo. Hơn nữa, tôi tin Tiểu Ngữ sẽ không biến thành zombie." Nói rồi, ánh mắt anh ta dịu dàng rơi lên người Lạc Ngữ. Mọi người đưa mắt nhìn nhau, ai nấy đều khó xử. Chỉ vì anh ta đã thức tỉnh dị năng, bọn họ chẳng dám oán thán gì, sợ lỡ làm phật ý. Lạc Ngữ lúc này cất giọng mềm mại, ngọt ngào: "Không sao đâu, mọi người đừng lo. Hình như tôi cũng vừa mới thức tỉnh dị năng, chắc sẽ không biến thành zombie đâu." "Cái gì?" Mọi người lập tức kinh ngạc, vừa hâm mộ vừa tò mò nhìn cô ta. "Cậu thức tỉnh rồi sao? Dị năng gì vậy?" Lạc Ngữ khiêm tốn đáp: "Tôi nghĩ chắc là hệ chữa lành. Tối qua tôi từng bị zombie cào trúng, cứ tưởng sẽ bị lây nhiễm. Nhưng khi dị năng vừa xuất hiện, tôi phát hiện vết thương đã tự lành." Cô ta kéo ống quần lên, cho mọi người xem chỗ bị thương đã hồi phục. Cả đám kinh ngạc không thôi: "Trời ạ, dị năng chữa lành? Quá lợi hại rồi! Nếu vậy chẳng phải chúng ta sẽ không còn phải sợ bị zombie cào nữa sao?" So với các dị năng khác, năng lực này rõ ràng mang lại cảm giác an toàn hơn hẳn. Bởi dù có dị năng, một khi bị cắn trúng vẫn sẽ bị lây nhiễm. Nhưng nếu miễn dịch được thì zombie có chạm vào cũng không chết. Trong chốc lát, mọi người ùn ùn vây quanh, đặt Lạc Ngữ vào vị trí trung tâm, ai nấy đều muốn tranh thủ kết thân. Đúng lúc này, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bịch bịch bịch, kèm theo tiếng gào khóc thảm thiết: "Mở cửa! Cứu tôi với! Xin các cậu cứu tôi với!" Mọi ánh mắt đồng loạt đổ về phía đó, một nữ sinh đang hoảng loạn đập mạnh vào cánh cửa căng-tin. Sau lưng cô ấy là cả một đám zombie đông nghịt đang ào ào lao tới. Cảnh tượng đó khiến tất cả sợ hãi lùi dần về sau, chẳng ai dám tiến lên giúp. "Không phải chúng tôi không muốn cứu, mà là cậu đã bị lây rồi." Có người chỉ vào vết thương trên tay cô gái, như thể làm vậy sẽ bớt đi phần nào cảm giác áy náy. "Không phải! Đây không phải vết cào của zombie! Xin các cậu tin tôi, làm ơn cứu tôi, cứu tôi với!" Tiếng khóc thảm thiết của cô gái càng lúc càng lớn, kéo theo nhiều zombie hơn nữa kéo tới. Mọi người vội che miệng, run sợ không dám phát ra tiếng động. Ngay khi không khí căng thẳng tột độ, Lạc Ngữ lại dũng cảm bước ra: "Để cô ấy vào đi, tôi có dị năng chữa lành, tôi nghĩ mình có thể cứu cô ấy." Khoảnh khắc đó, dường như quanh người cô ta tỏa ra ánh sáng, rực rỡ như một vị cứu thế. Đám đông lúc này mới sực tỉnh, cũng bởi trong tiềm thức đã xem Lạc Ngữ là trung tâm, liền có người nhanh chóng bước lên mở cửa, đưa cô gái kia vào bên trong. Lạc Ngữ dịu dàng trấn an cô gái: "Bạn học, cho tôi xem vết thương trên tay cậu." Cô gái kia cảm kích nhìn sang: "Cảm ơn cậu." Trong ánh mắt tò mò của mọi người, Lạc Ngữ đặt tay lên vết thương đang rỉ máu trên cánh tay cô gái. Thực ra vết thương không nặng, chỉ là máu chưa ngừng nên mới thu hút lũ zombie đuổi theo. Lúc này, lòng bàn tay Lạc Ngữ khẽ tỏa ra một luồng sáng xanh nhạt.