Chương 9

Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng

undefined 08-02-2026 20:39:45

Tâm trạng Tô Chiêu lúc này vô cùng tệ. Cô không hiểu nổi rốt cuộc là thù oán kiểu gì, nhà họ Diệp và nguyên chủ đắc tội với vị thần tiên nào mà lại phải chết thảm đến vậy? Giờ thì rơi trúng vào người cô rồi... Quả nhiên, của rẻ thì chẳng tốt đẹp gì, quá thảm. Nói thật thì cô cũng chẳng muốn bước vào kết cục bi kịch của nguyên chủ. Dù sao thì với thân phận người bình thường, đúng là khó mà đối mặt được với những sóng gió phía trước. Nếu như cô còn dị năng và không gian thì đã chẳng ngán gì... nhưng mà... Tô Chiêu lại thấy đau đầu. Chết thì không chết được, nhờ vào ký ức của nguyên chủ, cô đã hiểu rất rõ thế giới này rồi. Bầu trời xanh, mây trắng, ánh nắng nhẹ nhàng, gió mát, cỏ xanh, hoa thơm... Một thế giới tự nhiên tuyệt đẹp là thứ mà người sinh ra và lớn lên trong tận thế như cô chưa từng được trải qua. Thế giới này chính là điều cô hằng khao khát. Người thân và bạn bè của nguyên chủ đều rất tốt... Mấy điều mà nguyên chủ buông bỏ, cô không chê, có thể thử tiếp nhận. Điều quan trọng nhất là tên bố mẹ của nguyên chủ lại giống y hệt tên bố mẹ cô đã hy sinh trong tận thế. Không chừng... bố mẹ cô cũng xuyên đến thế giới này? Dù ngoại hình khác rồi, nhưng cô cũng là linh hồn xuyên qua mà! Vậy nên khả năng bố mẹ cô cũng xuyên không là rất cao. Chỉ nghĩ đến đó thôi mà Tô Chiêu đã thấy vui vẻ hẳn, bắt đầu mong chờ cuộc sống ở thế giới này. Thậm chí những ký ức đáng sợ mà nguyên chủ từng trải qua cũng không còn quá khó tiếp nhận nữa. Mọi chuyện đều do con người quyết định, biết đâu cô có thể thay đổi tất cả? Dù bây giờ cô đã thành con gà yếu ớt... Phải rồi, cô bây giờ chẳng động đậy nổi... Tâm trạng Tô Chiêu vừa phấn chấn lập tức sụp đổ. Không động đậy được á? Tại sao chứ? Chỉ là... với đàn ông thôi mà... khụ khụ khụ... có đến mức vậy không? Thân thể nguyên chủ làm bằng giấy à? Mềm nhũn vậy? Hả? Từ cường giả số một trong tận thế mà hóa thành gà con yếu đuối? Vậy không gian của cô đâu? Dị năng đâu? Hả? Mất hết không gian với dị năng thì cái cơ thể yếu ớt này còn làm được gì? Cô biết làm gì bây giờ? Tô Chiêu liên tục lẩm bẩm trong lòng, khí thế ngút trời lúc đầu giờ chỉ còn lại đầy ắp uất ức. Nguyên chủ thực sự quá đơn thuần, đến lúc chết cũng chưa từng nghi ngờ việc cả nhà bị đưa đi cải tạo là một âm mưu, càng không nghĩ ra ai là người hãm hại nhà họ Diệp! Thế nên... dù cô có đầu óc, có suy nghĩ... có đủ mọi thứ cũng vô ích vì đến cả việc mở mắt nói chuyện cũng không làm nổi... Tình cảnh hiện tại thậm chí còn tệ hơn nguyên chủ lúc trước. Khoảnh khắc ấy Tô Chiêu thật sự bắt đầu lo lắng. Rõ ràng có người sắp đặt từ trước để hãm hại nhà họ Diệp, chỉ cần cô hành động chậm một phút thôi là sẽ thêm một phút nguy hiểm. Cô không muốn thành cá nằm trên thớt! Cô còn chưa tận hưởng được gì ở thế giới này cơ mà! Không gian ơi! Dị năng ơi! Rốt cuộc các người ở đâu? Tô Chiêu dốc sức cảm nhận không gian và dị năng... đột nhiên... ừm? Không chắc lắm, thử lại lần nữa, rồi lại thêm lần nữa... Cuối cùng cô cảm nhận được không gian và luồng dị năng chập chờn lúc có lúc không... Cùng lúc đó, Diệp Thần ngồi bên mép giường cũng vừa từ dòng suy nghĩ của mình quay lại. Anh nhìn Tô Chiêu đang ngủ say khi thì mím môi, lúc lại khẽ cười... Biểu cảm thay đổi liên tục khiến anh thấy cô vợ mới cưới này hình như cũng khá đáng yêu. Anh đổi khăn ướt trên trán cho cô xong, rồi bê khay đựng bát cháo và cốc nước rời khỏi phòng.