Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
undefined08-02-2026 20:39:44
Bố Diệp đành đồng ý theo ý vợ, mới có cảnh cô nghe thấy lời ông khuyên chị dâu Trương Nhân sau khi tỉnh dậy.
Tô Chiêu không ngờ tình thế của nhà họ Diệp lại phức tạp đến vậy, nói là "tường đổ mọi người xô" cũng không quá lời.
Có lẽ kiếp trước, bố Diệp cũng định dùng tiền đổi lấy an toàn. Chỉ tiếc nguyên chủ khi ấy quá chìm trong đau buồn, chẳng hay biết gì, để rồi Tô Chiêu hiện tại nếu không hỏi thì cũng chỉ có thể đoán mò.
Xem ra, kiếp trước những kẻ lấy được của cải nhà họ Diệp cũng không giữ lời, cả nhà họ vẫn chết thảm trong khe núi.
Vậy nên, chiến lược của bố Diệp vốn không hiệu quả, thậm chí còn trở thành chất xúc tác khiến cả nhà diệt vong nhanh hơn.
Tô Chiêu thở dài. Ban đầu cô chỉ muốn điều tra rõ kẻ đứng sau hãm hại nhà họ Diệp, rửa sạch oan ức để cả nhà có thể sống yên ổn, ai làm việc nấy sống đời thường.
Nhưng giờ rõ ràng là không được nữa rồi. Nhà họ Diệp có quá nhiều tài sản, nếu cứ ở đây sẽ luôn là "miếng bánh vàng" mà ai cũng muốn xâu xé.
Cứ tiếp tục như vậy, không ai trong nhà này có kết cục tốt. Giải pháp duy nhất bây giờ là rút lui đúng lúc, càng sớm càng tốt.
Tô Chiêu suy nghĩ chốc lát, rồi đem hết suy tính nói với bố Diệp, phân tích thiệt hơn rõ ràng.
Không cần cô khuyên thêm, bố Diệp lập tức đồng ý. Hai người chỉ mất chưa đến mười phút đã thống nhất được kế hoạch: kiên quyết phủ nhận chuyện có kho báu, không chống đối, thuận theo thế cục bị "đi lao động".
Vì chỉ khi không thừa nhận có tài sản, mới có thể giữ được mạng. Rời khỏi thủ đô, đến vùng bị phân phối rồi tìm cơ hội xoay chuyển tình thế.
Còn về hai anh em Diệp Thần, Diệp Hoán đều có năng lực, có bản lĩnh. Nếu không có gì bất ngờ chắc vẫn ổn, việc mất tích cũng có thể là cố ý.
Mà cho dù tệ nhất, hai anh em thực sự gặp chuyện thì Tô Chiêu và bố Diệp cũng chẳng đủ sức xoay chuyển, chỉ có thể cầu cho họ gặp dữ hóa lành.
Sau khi bàn xong, cả Tô Chiêu và bố Diệp đều thấy nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng trong lòng.
Tô Chiêu đứng trong sân nhà họ Diệp, lặng lẽ cảm nhận luồng dị năng cuộn trào trong cơ thể, ước chừng hiện tại sức mạnh chỉ còn phân nửa so với thời kỳ đỉnh cao nhưng thế cũng đủ dùng rồi.
Nghĩ đến sau khi bàn bạc xong đối sách, bố Diệp đã nói cho cô biết chỗ cất kho báu của nhà họ Diệp, khóe môi Tô Chiêu không kìm được khẽ cong lên.
Xem ra tối nay có việc để làm rồi... ...
Nửa đêm mười hai giờ, tĩnh lặng như tờ, trời đen kịt như mực.
Tô Chiêu vươn vai ngồi bật dậy từ trên giường: "Ngủ một giấc, tinh thần sảng khoái, bắt đầu làm việc thôi!"
Không bật đèn, cô nhanh chóng thay đồ. Tốc độ là thứ cô đã rèn luyện thành thói quen suốt bao năm vật lộn trong mạt thế.
Cô bước tới bên cửa sổ, dùng dị năng hệ tinh thần quét qua một lượt xung quanh nhà họ Diệp: trên cành cây già đối diện cổng lớn có một tên trai trẻ vừa đập muỗi vừa lẩm bẩm chửi thề; bên trái tường viện có một đứa gà gật ngủ gục dựa tường; bên phải là một ông chú mặt mũi khả nghi đi tới đi lui.
Phía sau nhà không có ai, nhưng căn nhà sau lưng nhà họ Diệp vốn thuộc về hàng xóm đã bị cưỡng chế di dời từ mấy tháng trước, đến giờ vẫn còn bỏ trống.
Tô Chiêu hiểu ngay: đám tay chân chủ lực chắc chắn nấp trong căn nhà bỏ trống sau vườn kia. Bề ngoài trông như sơ hở lớn nhất, nhưng thật ra lại là cái bẫy.
Quả nhiên, khi tinh thần lực của cô quét vào căn nhà ấy, thấy hai bên cửa lớn mỗi bên đều có một tên đang mở to mắt canh gác sau lưng nhà họ Diệp. Trong phòng khách thì một đám cao to lực lưỡng đang ngồi ăn thịt uống rượu, trong phòng ngủ có kẻ ngủ, có kẻ chơi bài... đúng là đủ hạng người.