Chương 19

Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng

undefined 08-02-2026 20:39:44

Một tràng chửi xối xả khiến cả sân im bặt. Ai cũng ngớ người, không ngờ con bé này miệng lại độc thế! Đám đàn em của ủy ban G lập tức liếc nhìn lén lút về phía đại ca mình. Đúng là giống chuột thật... Bố mẹ Diệp Thần cũng sững người, nét mặt từ lo lắng chuyển thành ngượng cười. Nhưng vừa thấy mặt gã chuột bị chửi đỏ bừng vì tức giận, ánh mắt hung dữ, họ lại vội vàng chắn trước mặt Tô Chiêu như muốn bảo vệ cô. Gã chuột đó chính là em vợ của Chủ nhiệm ủy ban G, cũng chính là người vừa bị Tô Chiêu mắng thẳng mặt. Giờ đây gã tức đến tím tái, tóc không có nên không thể dựng, đỉnh đầu bóng lưỡng chỉ lưa thưa vài sợi dính bết trên da đầu. Dù sao thì cũng là giận tím người thật rồi. Gã trợn mắt, chỉ thẳng vào Tô Chiêu, gào lên: "Con đàn bà thối tha! Không biết điều! Hôm nay ông không giết mày thì ông theo họ mày! Lên! Bắt nó lại cho tao!" Gã tru tréo ra lệnh, ánh mắt lộ rõ tà ác và độc hiểm. Gã vốn xấu xí từ bé, luôn bị chê cười. Nếu không phải có bà chị gả cho Chủ nhiệm ủy ban G làm vợ kế, gã đến cả vợ cũng không cưới nổi. Những năm tháng sống trong ánh mắt khinh thường khiến gã trở nên méo mó. Dù biết mình chẳng xứng, gã vẫn luôn thèm khát phụ nữ đẹp. Từ lúc có chút quyền lực, gã đã gây ra đủ loại tội ác, không biết làm hại bao nhiêu người. Việc đến nhà họ Diệp lần này vốn dĩ không phải do gã phụ trách, nhưng nghe nói hai cô con dâu nhà này đẹp nghiêng nước nghiêng thành nên gã xin đi thay. Mục đích không cần nói cũng rõ: chờ lúc nhà họ Diệp sụp đổ, gã sẽ "kiếm chút lợi". Lần trước tới Tô Chiêu còn đang hôn mê, lại không phải lúc ra tay nên gã chỉ quan sát. Giờ thì khác, vừa tỉnh lại mà đã bị sắc đẹp của cô làm cho choáng váng khiến ham muốn bốc lên tận óc, mới mở miệng trêu ghẹo. Không ngờ, Tô Chiêu mắng một câu đã khiến gã không chịu nổi. Gã điên tiết thật sự. Trong đầu đã vẽ ra trăm cách tra tấn cô, chỉ mong được thấy Tô Chiêu quỳ xuống cầu xin ngay bây giờ! Đám đàn em nghe lệnh, bắt đầu xắn tay áo. Có đứa còn lén nghĩ chắc chắn phải tranh thủ sàm sỡ cô vài cái. Bố mẹ Diệp Thần mặt trắng bệch. Bố Diệp bất chấp cái chân què, lảo đảo cầm gậy xông ra định dọa lui đám người kia. Mẹ Diệp thì ôm chặt lấy Tô Chiêu, run rẩy không thôi. Ngay cả chị dâu cả Trương Nhân cũng ôm theo Tiêu Tiêu chạy ra, sợ Tô Chiêu bị bắt. Nhưng người bình tĩnh nhất lại chính là Tô Chiêu. Cô còn đủ tỉnh táo để trấn an mẹ chồng và chị dâu, trong lòng càng thêm chắc chắn phải bảo vệ gia đình này. Bởi vì sự yêu thương không vụ lợi này đã rất lâu cô không được cảm nhận. Thế mà chỉ sau một tháng đến thế giới này, nhà họ Diệp đã dành cho cô quá nhiều ấm áp. Ngay lúc đám tay sai định lao đến, Tô Chiêu khẽ động ngón tay. Một tia sét giáng thẳng từ trời xuống, trời quang mây tạnh bỗng sấm chớp rạch ngang đánh thẳng vào em vợ Chủ nhiệm ủy ban G! Gã còn đang cười nham nhở thì bị đánh gục tại chỗ. Cảnh tượng khiến cả sân rú lên kinh hãi, ai cũng lập tức tránh xa gã ra. Rồi tất cả rơi vào im lặng. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía gã đang co giật trên mặt đất. Mắt trợn ngược, người run lẩy bẩy giật từng hồi. Vài phút sau gã nằm yên không nhúc nhích như đã chết. Đám tay sai lúc này mới hoảng hốt, không ai dám lại gần xem thử, chỉ biết đùn đẩy nhau. Vẫn chưa hết người độc miệng, có kẻ lập tức đổ tội: "Chúng mày! Chính chúng mày! Chúng mày dùng yêu pháp gọi sét đánh chết đại ca bọn tao! Anh em, bắt hết chúng nó lại!"