Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
undefined08-02-2026 20:39:42
"Hiểu Viện, cứ trốn tránh mãi thế này không phải cách. Nói thật lòng, dù anh có tiếp tục đi thuyết phục cũng không thể khiến kế toán Vương và bọn họ từ bỏ chuyện kiếm lời trên người em đâu.
Thật ra anh đã tìm gặp bọn họ rất nhiều lần rồi. Rõ ràng đã đồng ý, vậy mà cuối cùng vẫn làm tổn thương em.
Cũng tại anh vô dụng, không bảo vệ nổi em. Nhưng mà... em quá xuất sắc, lại xinh đẹp như vậy, ai mà không muốn có được em chứ?
Nói thật, từ cái nhìn đầu tiên gặp lại em, anh đã không kìm được rồi. Cũng từng nghĩ đến chuyện bất chấp tất cả để giữ lấy em. Nhưng... anh yêu em nhiều quá, đến mức dù nhung nhớ dày vò, cầu mà không được, cũng không nỡ làm em tổn thương.
Không ngờ bọn kế toán Vương lại độc ác đến mức đó, dám ra tay với em như vậy. Sớm biết..."
Nói tới nói lui, vẫn là anh không có bản lĩnh, tất cả là lỗi của anh."
Lời tự trách đậm chất si tình của Trương Trụ Tử, thật thật giả giả thế nào chỉ có gã mới rõ. Nhưng Lý Hiểu Viện lại cực kỳ xúc động, mắt rưng rưng, dường như rất đồng tình với lời khen ngợi về vẻ quyến rũ không ai sánh bằng của mình. Ngay cả oán hận với đám người từng uy hiếp, làm nhục cô ta cũng nhạt đi ít nhiều, thay vào đó là một chút thấu hiểu, dù sao cũng vì mình quá hấp dẫn thôi... Haiz, đúng là khổ vì được yêu!
Tự cho là đã hiểu rõ tất cả, Lý Hiểu Viện tuy hơi đắc ý vì được tranh giành nhưng cũng không ngu. Cô ta vẫn sợ bị hành hạ, ép buộc và đánh đập.
Thế nên, đầu óc đang bị mê muội cũng tỉnh táo lại: "Anh Trụ Tử, vậy em phải làm sao bây giờ? Thật sự không còn cách nào sao? Em chịu không nổi nữa rồi, em sẽ chết mất! Hu hu hu..."
Lý Hiểu Viện tuy ngu ngốc nhưng ngoại hình không tệ, chút thông minh ít ỏi đều dồn hết vào việc dùng nhan sắc để quyến rũ đàn ông. Ví dụ như từ nhỏ cô ta đã thích Phạm Kiến An nhưng vẫn cố tình lôi kéo những người đàn ông khác vây quanh mình, thậm chí rất thích cảm giác được tâng bốc, chiều chuộng từ nhiều người.
Vì thế cô ta rất biết cách thu hút ánh nhìn của đàn ông. Như bây giờ, cô ta khóc như hoa lê đẫm mưa, ai nhìn cũng thấy thương, từng giọt nước mắt rơi xuống đều như được tính toán cẩn thận.
Mỗi giọt nước mắt ấy đều rơi thẳng vào tim Trương Trụ Tử khiến gã đau lòng không thôi, suýt nữa thì bỏ luôn kế hoạch.
Từ sau bụi lau sậy, Tô Chiêu đứng nhìn từ đầu đến cuối, chỉ thấy đúng là cuộc đời như một vở kịch. Lúc này Lý Hiểu Viện và Trương Trụ Tử đúng là diễn tới cảnh giới đỉnh cao. Cô không khỏi bĩu môi, hai người này bề ngoài như nam si tình nữ đa tình, nhưng có bao nhiêu là chân tình, bao nhiêu là tính toán, e rằng chỉ họ mới biết rõ. Nhưng thời gian trôi qua, dù thật hay giả, diễn lâu rồi có khi chính họ cũng tin là thật.
Tô Chiêu cười lạnh, nhìn thấu mối quan hệ dây dưa giữa nữ chính Lý Hiểu Viện và nam phụ Trương Trụ Tử, lại nghĩ đến nam chính Phạm Kiến An ở điểm thanh niên trí thức. Cả ba đúng là mỗi người một tính toán, nhất thời thấy thú vị không tả.
Sau một hồi tình cảm dạt dào, Lý Hiểu Viện và Trương Trụ Tử cuối cùng cũng đi vào trọng tâm, đây cũng là chút lòng tốt cuối cùng Tô Chiêu dành cho họ. Tiếc rằng, họ lại nhắm đến nhà họ Diệp.
Chỉ là, tình huống đã khác với ký ức của nguyên chủ. Bởi giờ đây, nhà họ Diệp đều mang làn da đen, ngoại hình đáng sợ, dân làng ở Ca Lạp Câu có đói khát thế nào cũng không thể ra tay được. Muốn sắc thì không có cửa, nhưng muốn tiền thì vẫn có thể.
Trưởng thôn Trương và dân làng đúng là nghĩ vậy, thậm chí đã bắt đầu hành động. Nhưng vì nhà họ Diệp không phải dân bị đày xuống, lại từng có Lý Hiểu Viện và Phạm Kiến An gây chú ý nên thời gian ra tay mới bị trì hoãn.
Trưởng thôn Trương từng lục tung nhà họ Diệp nhưng không tìm thấy gì, quan hệ đã hoàn toàn rạn nứt. Họ chỉ khổ vì chưa biết nhà họ Diệp giấu tiền ở đâu, đang bàn xem nên ra tay với ai trước để moi được của cải nhanh nhất, hiệu quả nhất.