Chương 39

Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng

undefined 08-02-2026 20:39:43

Thế là ông mở miệng: "Ờm... ba đồng chí nữ nhà tôi... Bác sĩ Lý, phương pháp khám của anh có phải là... quá mức rồi không? Ít nhất cũng không nên đụng tay lung tung thế chứ?" Không cần nói quá rõ ràng, trưởng thôn Trương và bác sĩ Lý cũng chẳng ngốc, hiểu thừa ý bên trong. Hai người nhìn về phía cửa nơi mẹ Diệp, Trương Nhân, Tô Chiêu và Tiêu Tiêu đang đứng chờ kết quả, làn da đen kịt khiến cả hai cùng run lên một cái. Dù từng có bao mưu đồ với phụ nữ nhà họ Diệp nhưng phải nói thật, nhìn cảnh này, trong lòng hai người không còn chút mộng tưởng nào. Không phải chưa từng nghĩ đến việc làm gì đó, nhưng bây giờ... nhìn thêm một cái thôi cũng thấy đau mắt, đen quá trời đen, bóng loáng như có lớp mỡ vậy. Thậm chí hai người còn tính đến chuyện từ bỏ ý định với mấy người phụ nữ, chỉ cần moi được tiền là đủ rồi. Nhưng nghĩ đến nhan sắc ban đầu của họ, rồi lại hoài nghi có "thuốc bí truyền" gì đó nên mới thế, cả hai lại không nỡ buông tay. Trưởng thôn Trương lén huých bác sĩ Lý một cái. Bác sĩ Lý liếc nhìn ông ta, tự dưng thấy gương mặt nhăn nheo kia còn dễ nhìn hơn bình thường, lập tức toát mồ hôi lạnh, vội vã gọi mấy người Tô Chiêu tới khám, vừa vội vừa trấn an: "Đồng chí Diệp yên tâm, nam nữ có khác, tôi sẽ không đụng tay lung tung đâu, chỉ bắt mạch khám sơ thôi. Còn khám kỹ thì... Trưởng thôn Trương, ông chạy qua nhà tôi gọi con bé Tiểu Mẫn sang đây, để nó khám cho các đồng chí nữ nhé!" Nghe vậy người nhà họ Diệp mới tạm yên tâm, còn bùng nổ diễn xuất từng người từng người đều ánh mắt thiết tha như nhìn thấy cứu tinh. Nhưng mà, những ánh mắt đầy nước ấy đi kèm với làn da đen sì... khiến "xúc động" lập tức biến thành... kinh dị. Bác sĩ Lý sợ quá lùi liền mấy bước. Trưởng thôn cũng nhanh như chớp chạy đi gọi Lý Tiểu Mẫn. Sau một loạt "vọng – văn – vấn – thiết", cộng thêm màn kì cọ bằng đủ loại xà phòng, muối, kiềm... vẫn chẳng có chút hiệu quả nào. Da đen vẫn dính chặt trên người nhà họ Diệp. Không biết còn tưởng họ trời sinh đã thế. Cuối cùng, bác sĩ Lý dẫn theo con gái Lý Tiểu Mẫn rầu rĩ bỏ đi trong ánh mắt thất vọng của cả nhà họ Diệp. Bố Diệp vốn định nhân cơ hội đưa tay ra thương lượng chuyện thuê nhà tiếp, nhưng tay còn chưa kịp chìa ra thì... Trưởng thôn Trương cũng đã chạy mất, y như sau lưng có mãnh thú đuổi theo. Tô Chiêu thấy vậy suýt bật cười. Bố mẹ Diệp và chị dâu Trương Nhân thì phải cố gắng nhớ lại hết những chuyện đau buồn trong đời mới nhịn được cười, dù sao trong sân còn hai trí thức trẻ đang hóng chuyện, không thể để người ta biết cả nhà đang diễn kịch. Chỉ có Tiêu Tiêu ba tuổi là thật sự buồn. Đứa nhỏ chẳng hiểu vì sao cả nhà từ trắng trẻo thành đen thùi lùi, bác sĩ đến rồi cũng chẳng chữa được. Nghĩ đến việc mình sắp phải sống kiếp "em bé da đen", nỗi buồn trào dâng. Cuối cùng không nhịn được, òa lên khóc: "Hu hu hu... con không muốn đen đâu! Hu hu hu..." Cả nhà thấy Tiêu Tiêu khóc nức nở, lập tức vội vàng đưa bé vào trong phòng, còn đóng cửa lại luôn vì sợ tiếng cười không nhịn được sẽ lộ ra ngoài. Còn nữ trí thức trẻ Lý Hiểu Viện theo dõi cả quá trình thì vui mừng hết cỡ, tiếng cười như muốn vang khắp thôn. Phạm Kiến An thì thấy có chút kỳ lạ nhưng cũng không nghĩ nhiều, chỉ coi như một trò cười mà thôi. Thôn Ca Lạp Câu đất rộng nhưng toàn đá tảng, ruộng nương ít lại rải rác. Cả thôn chỉ trồng ngô. Đất đã cằn, dân lại chẳng mấy ai chăm, mỗi ngày chỉ ra đồng làm vài động tác cho có lệ, trông chẳng khác gì đi dạo. Lý Hiểu Viện và Phạm Kiến An lại thích nghi rất nhanh, hoàn toàn thay đổi cái nhìn ban đầu về việc "bị đày về nông thôn chịu khổ". Mới đến mấy ngày đầu còn chưa rõ tình hình, hai người còn giả vờ chăm chỉ ra đồng. Rồi phát hiện dân làng toàn làm cho có, lại chẳng ai quản nên hai vị trí thức trẻ cũng ung dung học theo. Sau cùng, thậm chí còn để dân làm thay với giá một đồng một ngày.