Chương 5

Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng

undefined 08-02-2026 20:39:45

Cô cố gắng gượng dậy liếc mắt nhìn quanh, đập vào mắt cô là một đống đồ đỏ lòe đỏ loẹt trong phòng. Từ rèm cửa đỏ, bình giữ nhiệt đỏ, cốc đỏ... ngay cả chăn đắp, đệm giường cũng đỏ. Trên đầu giường còn dán chữ "Hỷ" màu đỏ to tướng... Dù đã quen với cảnh tang tóc thời mạt thế, tận mắt thấy vô số xác sống cắn xé người, thấy đủ mọi mặt tối tăm của nhân tính nhưng Tô Chiêu vẫn không kìm được mà há hốc mồm kinh ngạc. Cô... chưa từng kết hôn, cũng chưa từng xem ai khác kết hôn. Nhưng ở thời mạt thế nhàm chán tẻ nhạt, khi rảnh rỗi không gì làm cô từng đọc không ít sách và xem ảnh, clip trong máy tính bảng mà bố mẹ để lại trong không gian. Có hình có chứng, kinh nghiệm có thể thiếu nhưng kiến thức thì không thiếu. Rồi nhớ lại chuyện tối qua... và người đàn ông đó... Tô Chiêu cảm thấy đầu óc quay cuồng... Nghĩa là... cô... cô... kết hôn rồi? Tối qua là đêm tân hôn? Nhận thức này khiến đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, cái gì thế này? Sao tự nhiên lại kết hôn? Cơn choáng ập đến từng đợt, đầu cô nghiêng sang một bên rồi ngất lịm... ... Lần nữa tỉnh lại, cô bị tiếng ồn đánh thức. Trong đầu loạn cào cào những ký ức vụn vặt, đau đến mức như bị kim đâm. Tai thì vang lên tiếng mấy người nói chuyện càng khiến cô khó chịu, thái dương như sắp nổ tung. Chỉ có cảm giác mát mát trên trán là đỡ hơn một chút. Cô muốn bảo đám người kia im đi nhưng lại chẳng thể phát ra tiếng nào. Ngay cả mở miệng cũng không đủ sức, toàn thân chẳng thể nhúc nhích. Một lần nữa mất quyền kiểm soát thân thể. Lần thứ hai rồi... cô cũng chẳng buồn giãy giụa nữa. Vì giãy giụa cũng vô ích. "Sao rồi? Con bé tự dưng phát bệnh là sao?" Một người đàn ông trung niên đứng ở cửa, giọng nặng nề, không bước vào. "Tưởng con bé mệt nên ngủ lâu chút, ai ngờ lại là bị bệnh!" Người phụ nữ trung niên ngồi bên giường vừa nói vừa lấy khăn ướt đắp lên trán Tô Chiêu. Bà đau lòng nhìn cô, sau đó giận đến mức quay đầu chửi thẳng mặt người đàn ông trẻ: "Diệp Thần, anh giỏi thật đấy! Vợ mới cưới vào nhà, anh đã dằn vặt người ta đến phát bệnh! Sao tôi lại đẻ ra cái đồ chày gỗ như anh cơ chứ!" Người bị gọi là Diệp Thần có ngũ quan góc cạnh rõ ràng, mày kiếm mắt sáng, ánh mắt sâu thẳm. Vai rộng chân dài, thân hình cao lớn, đứng trong phòng mà như chật cả không gian. "Con... Con... xin lỗi... là con không đúng!" Diệp Thần nhăn mày chặt đến mức có thể kẹp chết con ruồi, khô khan cúi đầu xin lỗi. Không ai để ý rằng trong ánh mắt tưởng như điềm tĩnh ấy lại giấu đầy hoảng loạn, lúng túng và xấu hổ. Làn da bánh mật ít nhiều che được sắc đỏ nơi tai và cổ anh. Người phụ nữ trung niên tức đến giọng cao vút: "Diệp Thần! Anh đúng là cái chày gỗ sống! Vợ anh bệnh như này mà anh cứ đơ ra đó? Sớm biết thế này thà đẻ ra cái chày gỗ còn hơn!" Diệp Thần bất đắc dĩ, thở dài trong lòng. Anh thực sự không biết mình nên làm gì. Trước giờ anh chưa từng chăm sóc ai. Nếu là trước hôm nay, ai dám nói với anh câu đó, anh đã cho tan xác rồi. Nhưng giờ thì không được, anh phải thích nghi... đây không còn là thế giới trước kia của anh nữa. Anh bước tới, đỡ người phụ nữ trung niên đứng dậy, miệng mấp máy mãi mới thốt ra một tiếng xưng hô xa lạ: "Mẹ..." Khởi đầu luôn khó khăn, nhưng đã gọi được một lần thì mấy câu sau lại tự nhiên hơn: "Mẹ, để con... là con không đúng, con sẽ chăm sóc vợ con!" Vừa nói, anh vừa cầm khăn trong chậu nước lên, vắt khô rồi thay khăn mới đắp lên trán Tô Chiêu. "Chú ơi, khăn không cần vắt khô quá đâu, phải để lại chút nước mới hiệu quả!" Giọng trẻ con non nớt vang lên bên giường. Động tác của Diệp Thần khựng lại, Tô Chiêu đang mơ màng cũng vô thức muốn mở mắt. Trẻ con... lâu lắm rồi cô không gặp nữa.