Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
undefined08-02-2026 20:39:45
Dù còn nhỏ nhưng nhờ tài năng xuất chúng, nguyên chủ nhanh chóng vào làm tại bệnh viện hàng đầu thủ đô, trở thành bác sĩ chính ngoại khoa. Ba năm sau đã làm vô số ca phẫu thuật khó, tiếng tăm vang xa, trở thành phó viện trưởng trẻ nhất bệnh viện.
Suốt ba năm đó, cô sống cùng nhà họ Diệp, được cưng chiều như con gái ruột.
Tuổi trẻ dễ rung động, cô và cậu út nhà họ Diệp là Diệp Thần dần nảy sinh tình cảm. Sau đó thuận theo tự nhiên mà kết hôn.
Ngỡ tưởng là chuyện tốt, ai ngờ cuộc đời nguyên chủ lại lắm gian truân...
Thật ra, cô là người trọng sinh. Nhưng vừa trọng sinh về thì bị dọa chết khiếp dẫn đến linh hồn mạt thế của Tô Chiêu nhập vào.
Lý do nguyên chủ bị dọa chết? Cũng đáng thương không kém. Tưởng rằng mình được sống lại có thể sống hạnh phúc bên người mình yêu, ai ngờ vừa cưới xong một tuần, Diệp Thần và anh cả Diệp Hoán đã bị cử đi làm nhiệm vụ bí mật tại Cảng Thành.
Một tháng sau, tin dữ ập đến. Hai anh em mất tích, bị gán cho cái mác "gián điệp phản quốc".
Cả nhà bị liên lụy, nhà họ Diệp bị đưa đi kiểm tra và cải tạo.
Nơi họ bị đưa đến là một vùng núi nghèo khổ phía nam phong kiến lạc hậu, vật chất thiếu thốn, dân cư hung hãn tàn bạo... giống như vùng đất ngoài vòng pháp luật. Nếu nói không có ai đứng sau sắp đặt thì Tô Chiêu chẳng bao giờ tin.
Hậu quả có thể đoán được: cả nhà họ Diệp bị chôn vùi trong địa ngục đó.
Bố Diệp bị đánh gãy xương sống, tức giận đến chết.
Mẹ Diệp chịu không nổi nhục nhã, đập đầu tự sát.
Chị dâu Trương Nhân ôm con trai Tiêu Tiêu nhảy vực tự vẫn.
Thảm nhất vẫn là nguyên chủ, vì quá xinh đẹp, quá thuần khiết. Dù tay nghề phẫu thuật xuất sắc nhưng với lòng người hiểm độc, cô hoàn toàn không có kháng thể...
Nguyên chủ bị lừa lên núi...
Cô không còn đường trốn, ngay cả việc đâm đầu vào cột hay nhảy vực cũng không làm được. Trong cơn tuyệt vọng, cô rút con dao phẫu thuật giấu trong người ra.
Nguyên chủ từng là bác sĩ ngoại khoa xuất sắc, nắm rõ từng mạch máu, từng thớ cơ, từng vị trí chí mạng hay không chí mạng trên cơ thể con người...
Để tránh bị xâm hại, cô đã cầm dao rạch nát da thịt khắp người mình trước mặt đám người kia, từ đầu tới chân không còn chỗ nào lành lặn.
Cuối cùng, nguyên chủ ngã gục trong vũng máu, mất máu mà chết.
Khi đó cô mới chưa đầy mười chín tuổi. Đồng tử tán loạn, miệng còn lẩm bẩm: "Bố mẹ ơi... con đau... đau lắm..."
Còn bố mẹ cô thì sao? Họ chỉ đến dự đám cưới của cô rồi ngay trong ngày hôm đó lại vội vã quay về căn cứ nghiên cứu.
Liên lạc với căn cứ chỉ theo một chiều, nghĩa là chỉ khi bố mẹ chủ động thì mới có thể liên hệ được với cô và nhà họ Diệp, còn cô và nhà họ Diệp thì hoàn toàn không cách nào liên lạc lại.
Đây cũng là lý do vì sao sau khi nhà họ Diệp gặp chuyện, mọi việc cứ thế mà trượt dốc, không ai cầu cứu được bố mẹ cô.
Chắc đến khi bố mẹ nguyên chủ phát hiện thì đã quá muộn rồi, cô và nhà họ Diệp có lẽ đều đã mất mạng. Dĩ nhiên cũng không loại trừ khả năng bố mẹ cô cũng gặp nạn... Điều này cả Tô Chiêu và nguyên chủ đều không thể biết.
Sau cú sốc và nỗi đau như thế, nguyên chủ chẳng hề muốn trải qua thêm lần nữa. Thế nên mới vừa sống lại đã bị dọa cho chết khiếp.
Cứ thế, cả nhà họ Diệp đều chết hết. Về phần hai anh em Diệp Thần và Diệp Hoán rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sau này có trở về không, nguyên chủ cũng chẳng rõ vì cô đã sớm chết ở cái khe núi đó rồi.
Tô Chiêu thở dài. Cô hiểu vì sao nguyên chủ không muốn sống lại.