Chương 41

Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng

undefined 08-02-2026 20:39:42

Kết quả là hai trí thức trẻ bị đánh đến thảm hại, vừa ôm đầu chạy vừa xin tha, miệng không còn lời nào độc mồm độc miệng. Bề ngoài thì chịu thua, xin lỗi, còn bồi thường năm mươi đồng. Còn trong lòng nghĩ gì Tô Chiêu không quan tâm, nhà họ Diệp lại càng không. Qua chuyện này, nhà họ Diệp ngầm hiểu với nhau: từ giờ xem như đã kết thù với hai người kia. Đã thế, mẹ Diệp và chị dâu cũng bỏ luôn ý định cảnh báo họ về nguy cơ buôn người trong thôn Ca Lạp Câu. Bởi với loại người như vậy, nói thật chẳng khác gì tự rước họa vào thân. Tô Chiêu và bố Diệp sớm đã nhìn thấu hai người này không tốt đẹp gì, vốn dĩ cũng chẳng định nhắc nhở. Chỉ là không ngăn cản mẹ Diệp và chị dâu hành động. Cứ vậy, nhà họ Diệp đạt được đồng thuận ban đầu: không dính dáng gì tới hai trí thức trẻ, càng phải bảo vệ Tiêu Tiêu chặt hơn. Không chỉ đề phòng dân làng có ý xấu, mà còn để tránh bị hai người kia trả đũa. Chính vì thế khi hai trí thức trẻ bị dân làng lừa ký hợp đồng thuê người, mất tiền như mất não, nhà họ Diệp chỉ đứng ngoài lạnh nhạt quan sát chứ không hề có ý giúp đỡ. Không chỉ vì hai bên đã có xung đột mà còn bởi hai người kia lại bắt đầu giở thói cũ, tưởng mình được dân làng yêu quý, có chỗ dựa liền trở nên ngạo mạn với nhà họ Diệp. Nhưng bị Tô Chiêu đánh cho một trận nhớ đời rồi, giờ cũng chỉ dám nói bóng gió vài câu chứ chẳng dám quá đà. Ví dụ như lúc đi ngang qua ruộng nơi nhà họ Diệp đang làm việc: "Trời nắng quá đi mất, anh Kiến An, mình mau về thôi kẻo đen sạm lại thì xấu chết. Chậc chậc, đúng là người sinh ra đã khác, có người chỉ đáng suốt đời bới đất kiếm ăn chẳng bao giờ ngóc đầu lên được..." Phạm Kiến An vốn cùng một giuộc với Lý Hiểu Viện, nghe thấy câu nói dại dột kéo theo cả dân làng vào thì giật mình. Nhìn ánh mắt dân làng đổ dồn về phía mình đầy ác cảm, vội ngăn lại: "Hiểu Viện, đừng nói nữa, mau về đi. Lao động là vinh quang đấy, mau lên!" Thế là Lý Hiểu Viện mặt ngu ngơ, uất ức bị kéo đi. Tô Chiêu suýt nữa thì cười thành tiếng, Lý Hiểu Viện đúng là "ngây thơ vượt cấp độ"! Nhà họ Diệp cũng nghĩ vậy, trừ bé Tiêu Tiêu vẫn mải mê ngồi xem đàn kiến. Có lẽ thấy lừa được hai người thành công, dân làng lại hăng hái chuyển mục tiêu, bắt đầu khen ngợi nhà họ Diệp y như chiêu cũ. Sau một hồi nịnh nọt, cả đám khô hết miệng. Nhà họ Diệp thì nghe rất vui, mặt mũi sáng rỡ, kiểu "đúng rồi đó, nói hay lắm, nói tiếp đi", nhưng vẫn không tỏ thái độ. Bởi vì cả nhà họ Diệp đang "ngụy trang" với lớp da đen nhẻm, độ an toàn tăng cao đột biến. Mấy người từng thấy mặt thật của họ thì chê không ngớt, còn phần lớn chưa từng thấy càng không có hứng thú. Thật lòng mà nói, bây giờ có cho tiền cũng chẳng ai muốn dây vào nhà họ Diệp. Đã thế lại còn thái độ "có khen cũng không thèm để ý", dân làng nhanh chóng cụt hứng, từng người rút lui, cuối cùng chỉ còn lại nhà họ Diệp tiếp tục làm cỏ trong ruộng. Cứ như thế, nhà họ Diệp dần ổn định cuộc sống ở thôn Ca Lạp Câu, quen với nhịp sinh hoạt làm đồng mỗi ngày. Còn đám rắc rối trong thôn thì tạm thời xoay quanh hai trí thức trẻ: nào là Lý Hiểu Viện bỏ tiền chữa bệnh cho trai làng, nào là Phạm Kiến An bị gái làng đeo bám, nào là hai người cãi nhau suốt ngày... Tóm lại là đủ loại chuyện, nhà họ Diệp chỉ việc ung dung ngồi xem kịch. Nhưng họ cũng không lơi là cảnh giác vì họ đều hiểu rõ: những âm mưu nhắm vào nhà họ Diệp vẫn đang âm thầm ấp ủ. Mà Tô Chiêu, cũng đang âm thầm chuẩn bị một việc lớn và kế hoạch đã bắt đầu...