Chương 33

Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng

undefined 08-02-2026 20:39:43

Những người khác thì vẫn ngây thơ không hay biết gì... Vội vàng đi mãi, trời vừa sẩm tối thì cả đoàn cũng đến nơi. Trưởng thôn Trương và Sơn Oa Tử dẫn cả đoàn đi xuyên qua thôn, nhà nào nhà nấy đều có khói bếp bay lên nghi ngút. Dân làng gặp người thì chào hỏi thân thiện, còn tỏ vẻ nhiệt tình với nhà họ Diệp và đám trí thức trẻ như thể là người thân từ nơi xa tới. Nữ trí thức Lý Hiểu Viện ngẩng đầu, hếch mũi, bộ dạng kênh kiệu. Phạm Kiến An tuy cười nhã nhặn, nhưng ánh mắt không giấu nổi vẻ kẻ cả. Chị dâu Trương Nhân cảm thán: "Mọi người nhiệt tình thật đấy!" Mẹ Diệp cũng nhẹ lòng: "Ừ, nơi này yên bình ghê!" Bố Diệp cũng cười, chỉ là nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Quả là nơi tốt lành. Cả nhà chúng tôi được đến Ca Lạp Câu sinh sống, đúng là phúc lớn. Trưởng thôn Trương, sau này mong anh và bà con giúp đỡ nhiều hơn." Trưởng thôn Trương nghe vậy liền nở nụ cười tươi rói: "Ông Diệp à, nói vậy là khách sáo rồi. Đã tới Ca Lạp Câu thì là người một nhà rồi. Đừng lo, ở đây đảm bảo sẽ tiếp đãi các vị chu đáo nhất." Tô Chiêu từ nãy vẫn không biểu lộ cảm xúc, nhưng từ lúc vào thôn, sắc mặt cô càng thêm lạnh nhạt. Ngoài người nhà họ Diệp, những người khác đều cho rằng Tô Chiêu giống như hai người trí thức trẻ, không ưa gì nơi này. Chị dâu Trương Nhân kéo hành lý lại gần, lo lắng hỏi: "Chiêu Chiêu, em thấy không khỏe à?" Mẹ Diệp nghe thế thì giật mình, nhưng vì đang đẩy xe lăn nên đành dừng lại: "Chiêu Chiêu, sao vậy? Có thấy khó chịu ở đâu không?" Thế là mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Tô Chiêu. Bố Diệp và Tiêu Tiêu tuy không nói gì, nhưng ánh mắt cũng đầy lo lắng. Lý Hiểu Viện thì hả hê, Phạm Kiến An bề ngoài bình tĩnh mà trong lòng lại thở phào. Nghĩ đến ánh mắt bị Tô Chiêu làm cho sợ hãi trên xe bò, đến giờ vẫn thấy mất mặt. Trưởng thôn Trương thì như muốn nhìn thấu điều gì, còn Sơn Oa Tử thì căng thẳng rõ rệt. Gã luôn có cảm giác Tô Chiêu không phải dạng dễ chọc, dù vẻ ngoài trông yếu ớt mỏng manh. Tô Chiêu khẽ nhíu mày, che giấu tâm trạng, lắc đầu: "Em không sao, chỉ là hơi mệt. Mình mau đến chỗ ở đi, em muốn nghỉ một lát." Nghe cô nói vậy, mọi người cũng không hỏi thêm, vội vàng đi tiếp. Dù sao ai cũng mong nhanh đến nơi để nghỉ ngơi. Chỉ có bố Diệp, ánh mắt dần trầm xuống, trong lòng bắt đầu dấy lên dự cảm chẳng lành... Thôn Ca Lạp Câu chiếm diện tích rất rộng, nhà cửa thưa thớt, mỗi hộ cách nhau một đoạn xa. Điểm tập trung của trí thức trẻ thì nằm tận sâu trong cùng thôn nên cả nhóm phải mất hơn hai mươi phút mới đi xuyên qua được ngôi làng. Vì gia đình nhà họ Diệp là chuyển tới cư ngụ, mà trong thôn ngoài khu trí thức trẻ ra thì chẳng còn phòng trống nào khác nên cả nhà họ cũng tạm thời được sắp xếp ở tại đó. Khi đến nơi, trưởng thôn Trương nói: "Đây chính là chỗ ở của trí thức trẻ. Thôn mình hẻo lánh, bao năm nay chưa từng được phân về trí thức trẻ, lần này là lần đầu tiên. Mấy căn nhà này vốn là do nhà địa chủ xưa xây riêng cho người canh núi, có năm phòng ngủ, diện tích đủ rộng. Hai cô cậu trí thức mỗi người chọn một phòng ở là được. Còn về phần trợ cấp lương thực, hai cô cậu cứ đặt hành lý xong thì theo thằng Sơn Oa Tử đi lấy." Lý Hiểu Viện vốn đang mừng vì không phải chen chúc ngủ cùng người khác, tâm trạng khá tốt. Nhưng vừa nghe phải tự đi lĩnh trợ cấp thì lập tức xị mặt, chẳng hiểu sao đầu đau, ngực đau, chân cũng đau, chẳng muốn nhúc nhích tí nào. Phạm Kiến An cũng không khá hơn, toàn thân ê ẩm, đến cả thở thôi cũng thấy đau.