Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
undefined08-02-2026 20:39:43
Tô Chiêu kéo hai thùng nước đầy, vừa định vào giúp dọn dẹp thì bị bố gọi ra vườn sau. Lúc này, Tiêu Tiêu đã ngủ ngon lành trong lòng ông.
Chỗ bố Diệp chọn rất kín đáo, cây cối rậm rạp che chắn, không chú ý thì khó mà phát hiện ra. Ông hạ giọng hỏi:
"Chiêu Chiêu, con phát hiện gì rồi đúng không?"
Tô Chiêu không thể nhắc đến ký ức của nguyên chủ, lại càng không thể nói đây là thế giới trong một cuốn tiểu thuyết, nhà họ Diệp chẳng qua là bàn đạp cho nam nữ chính thoát khỏi thôn Ca Lạp Câu.
Nhưng từ lúc bước chân vào đây, tinh thần lực của cô đã bao trùm cả ngôi làng. Đừng thấy người trong thôn ai nấy đều bận bịu việc mình, chẳng mấy ai ra khỏi nhà nhưng thật ra trong mỗi sân đều có người nấp lén nhìn trộm.
Điều khiến người ta kinh hoàng nhất là, nhà nào trong thôn cũng có hầm. Nhưng không phải để trữ lương thực hay đồ dùng, mà để nhốt người.
Chính xác hơn là người bị xích lại như thú, có cả nam lẫn nữ, nhưng phụ nữ chiếm số đông.
Kết hợp với những câu thì thầm vụng trộm mà tinh thần lực của Tô Chiêu nghe lén được, cô có thể khẳng định: cả ngôi làng này đều tham gia vào buôn người. Nói trắng ra, thôn Ca Lạp Câu chính là sào huyệt buôn người.
Tô Chiêu không thể nói hết mọi chuyện vì dị năng tinh thần lực không thể lộ ra. Cô chỉ viện cớ từ những hành vi đáng ngờ của trưởng thôn Trương và Sơn Oa Tử, rồi nói rằng mình ngửi thấy mùi thảo dược gây mê nồng nặc trong thôn.
Lấy đó làm bằng chứng để cảnh báo bố Diệp rằng cả ngôi làng này có vấn đề, để ông sớm đề cao cảnh giác, tính kế thoát thân.
Dĩ nhiên, cô không nói bừa. Trưởng thôn Trương và Sơn Oa Tử quả thực có vấn đề, điểm này bố Diệp đã sớm nhận ra. Còn mùi thảo dược gây mê, Tô Chiêu cũng không chỉ ngửi được mà còn dùng tinh thần lực kiểm tra, đúng là có một vùng trồng rất lớn ít cũng phải mười mẫu đất.
Cũng nhờ số lượng lớn như vậy nên mới tỏa mùi khắp thôn.
Bố Diệp nghe xong, sắc mặt nặng nề, chân mày nhíu chặt: "Thôn Ca Lạp Câu này sợ là có vấn đề lớn thật. Chúng ta phải cẩn thận, e rằng còn nguy hiểm hơn cả ở thủ đô."
Tô Chiêu vốn đã biết bố Diệp rất nhạy bén, nên cũng không lấy làm ngạc nhiên khi ông lập tức nắm được điểm mấu chốt. Nhưng thế vẫn chưa đủ.
Cô lại nói tiếp: "Bố à, loại dược gây mê này là thuốc cấm, đến bệnh viện còn phải có giấy phép mới được dùng. Vậy mà con mới bước vào thôn đã ngửi thấy mùi, chứng tỏ số lượng nhiều khủng khiếp. Mà dược này bình thường dùng để..."
Cô chưa nói hết, nhưng ý ngầm trong câu đã quá rõ ràng. Bố Diệp nghe xong sắc mặt lập tức thay đổi: "Ý con là... buôn người?"
Từ khi Tô Chiêu nói chuyện với bố Diệp ở sân sau đến nay đã một tuần. Lúc phát hiện ra thôn Ca Lạp Câu là hang ổ của bọn buôn người, cô lập tức báo cho mẹ Diệp và chị dâu Trương Nhân biết.
Chuyện này tuyệt đối không thể giấu, nếu sơ sẩy rơi vào bẫy, mấy người nhà họ Diệp toàn người già phụ nữ trẻ con làm sao mà địch nổi cả cái làng đó?
Mẹ Diệp và chị dâu Trương Nhân bị dọa đến hồn bay phách lạc. Mẹ Diệp thì còn trấn tĩnh được đôi chút, chứ chị dâu thì khỏi nói, mấy ngày liền toàn gặp ác mộng, ăn không ngon, ngủ không yên, chưa đầy một tuần đã sụt cân trông thấy. Nhưng dù sợ đến thế nào, hai người vẫn không quên dõi theo Tiêu Tiêu sát sao.
Tiêu Tiêu lanh lợi, trắng trẻo, bụ bẫm, miệng mồm ngọt xớt, đúng chuẩn đứa cháu "được lòng người lớn". Nhất là thằng bé mới ba tuổi, lỡ mà bị bắt đi rồi thì coi như mất luôn.
Chưa kể Tô Chiêu và chị dâu Trương Nhân đều xinh đẹp quá mức, đến mẹ Diệp dù đã có tuổi nhưng vẫn mặn mà rạng rỡ. Nhưng với tình cảnh hiện tại của nhà họ Diệp thì sắc đẹp đúng là họa lớn.