Chương 10

Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng

undefined 08-02-2026 20:39:45

Khoảnh khắc cửa phòng đóng lại, Tô Chiêu bỗng mở mắt ra. Qua một giây ngơ ngác, ánh mắt cô chợt sắc bén hẳn. Cô cử động nhẹ, cả người vẫn rã rời không chút sức lực, may mà vẫn có thể xoay nhẹ. Dù chưa ngồi dậy nổi nhưng cô dùng tay phải lấy khăn ướt trên trán xuống, tay trái thử nhiệt độ trán... Ừm, rất tốt, xác nhận rồi đây là hiện tượng sốt cao dai dẳng khi dị năng bắt đầu thức tỉnh, không phải vì... khụ khụ... vận động quá sức đêm tân hôn... Chỉ là thể chất nguyên chủ thật sự hơi kém. Cộng thêm việc vừa sống lại đã bị dọa chết khiến não và cơ thể tự khởi động cơ chế bảo vệ, chức năng cơ thể giảm mạnh dẫn tới việc cô hoàn toàn bất động. May mà bản thân cô xuyên qua đã kích hoạt dị năng. Nếu không thì với thể trạng hiện tại, không thành người tàn tật thì cũng là kiểu ốm yếu bệnh tật cả đời. Nhưng quá trình thức tỉnh dị năng sẽ kéo dài, nhất là khi cô vẫn thức tỉnh ba hệ giống đời trước trong tận thế: hệ mộc, hệ tinh thần và hệ lôi. Theo kinh nghiệm trước kia, nếu mà tính thì ít nhất cô sẽ phải sốt lên sốt xuống luân phiên trong khoảng một tháng. Đó là trong trường hợp vừa thức tỉnh vừa dùng hệ mộc để tự trị liệu cơ thể. Còn không thì với thể trạng của nguyên chủ hiện tại, một tháng là không đủ. Vậy nên đối mặt với nguy cơ sắp đến, bây giờ cô vẫn chưa làm được gì... Có lẽ chỉ có thể tìm cách nhắc nhở nhà họ Diệp cảnh giác một chút. Nhưng nói thẳng chắc chắn là không được. Trong ký ức, thời đại này không cho phép nói năng kiểu "ma quỷ thần thánh". Cô... giờ còn chẳng phân biệt nổi mình là người hay là hồn ma đây. Huống hồ, người nhà họ Diệp yêu thương là nguyên chủ, đâu phải cô từ tận thế tới. Tuy có ký ức nguyên chủ, nhưng thói quen hành vi và phản ứng theo bản năng thì không thể giống hệt. Giữ bí mật thân phận còn khó, nói gì đến việc tự lộ mình ra. Cô đã chiếm lấy thân xác này, nhiều nhất chỉ có thể bảo vệ nhà họ Diệp vượt qua kiếp nạn trước mắt. Còn những chuyện khác, đành để thời gian trả lời. Dù sao thì bây giờ điều quan trọng nhất vẫn là giải quyết chuyện trước mắt: làm sao để nhắc nhở nhà họ Diệp tránh bị hãm hại? Nếu thực sự không thể tránh khỏi, cô cũng hết cách. Chồng hờ Diệp Thần và anh chồng Diệp Hoán chỉ có thể tự lo liệu. Bởi vì dị năng của cô cần một tháng để thức tỉnh, mà vài ngày nữa, Diệp Thần và Diệp Hoán đã phải đến Cảng Thành rồi. Nghĩ nhiều cũng vô ích, giờ Tô Chiêu chỉ có thể tập trung cảm nhận dị năng và điều hòa thân thể... Thời gian trôi vùn vụt như nước chảy. Một tuần sau vào giữa đêm khuya, Diệp Thần và Diệp Hoán vội vã rời khỏi nhà. Lúc đó Tô Chiêu vẫn đang sốt cao, mơ mơ màng màng nằm trên giường. Hai vợ chồng son còn chưa kịp nói với nhau một câu nào đã phải chia xa. Nỗi luyến tiếc và day dứt của Diệp Thần tạm gác sang một bên, điều khiến Tô Chiêu lo lắng đến phát hoảng chính là ký ức cả nhà này từng gặp kết cục bi thảm trong kiếp trước của nguyên chủ. Cô muốn nhắc nhở, nhưng sức bất tòng tâm. Cơn sốt cứ kéo dài khiến cô chẳng thể mở miệng nói chuyện, chỉ biết trơ mắt nhìn Diệp Thần và Diệp Hoán lao vào hiểm nguy không rõ, thậm chí có thể là một cái bẫy. Không còn cách nào khác, Tô Chiêu chỉ có thể âm thầm cầu mong dị năng sớm thức tỉnh. Đồng thời tranh thủ dùng chút dị năng hệ mộc yếu ớt điều chỉnh cơ thể, chuẩn bị tinh thần và thể lực tốt nhất để đối mặt với cục diện rối ren phía trước, phải tự mình bảo vệ đám người già trẻ lớn bé trong nhà. May mà trời chẳng phụ lòng người. Nửa tháng sau khi Diệp Thần rời đi, tuy Tô Chiêu vẫn phải nằm liệt giường nhưng đã tỉnh táo được lâu hơn trước, thậm chí có thể nói vài câu yếu ớt như gió thoảng.