Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
undefined08-02-2026 20:39:43
Tô Chiêu lặng lẽ quan sát vẻ mặt cậu cán bộ, ừm... trong sáng, khờ khạo!
Thôi vậy, cô bỏ qua nghi ngờ, ánh mắt này đúng là của người không biết gì.
Tuy vậy, Tô Chiêu vẫn giữ thái độ đề phòng. Dù ở tận thế hay tháng qua trong thời đại này, cô đều hiểu rõ âm mưu và thủ đoạn không bao giờ thiếu.
Chỉ là lần này, cô nghĩ quá rồi. Phân công ở công xã Tùng Bách không có âm mưu gì. Nếu nói có thì chỉ là Chủ nhiệm công xã muốn đảm bảo nhà họ Diệp không rời khỏi địa bàn nên mới chọn thôn Ca Lạp Câu. Nơi đây hẻo lánh, khó ra ngoài, ngay cả cán bộ công xã cũng ít ai từng đến.
Nghe nói nơi đó được lập nên sau khi lập quốc, do dân miền núi xuống núi tụ cư. Dân làng đều có chút họ hàng thân thích với nhau, sống rất đoàn kết, ngoài ra thì chẳng ai rõ thêm điều gì.
Từ khi thành lập đến nay, thôn Ca Lạp Câu chưa từng gây chuyện cũng chẳng phiền phức gì cho công xã, dân tình thật thà chất phác. Đất rộng nhưng cằn cỗi, chỉ cần nộp chút lương thực tượng trưng là đủ, công xã cũng không đòi hỏi gì thêm.
Cậu cán bộ thì nhiệt tình, bố Diệp lại là người biết cách nói chuyện, mẹ Diệp và chị dâu Trương Nhân cũng rất khéo léo nên chẳng mấy chốc đã moi được gần hết thông tin về thôn Ca Lạp Câu.
Tô Chiêu nghe trong tai, nhưng trong lòng lại dấy lên nghi ngờ. Trong ký ức của nguyên chủ, dân thôn Ca Lạp Câu chẳng "chất phác" tí nào. Có đoàn kết đấy, nhưng là để làm mấy chuyện thất đức. Gọi là "làng toàn người xấu" cũng chẳng oan.
Lúc này, Tiêu Tiêu trong lòng cô cựa mình tỉnh dậy: "Cô út ơi, mình đến nhà mới rồi hả?"
Giọng trẻ con ngọt ngào dễ thương kéo Tô Chiêu ra khỏi mớ suy nghĩ rối rắm. Cô khẽ xốc cậu bé lên, ánh mắt sắc bén cũng lập tức dịu xuống: "Ôi chà! Tiêu Tiêu dậy rồi à? Mình vẫn chưa đến nhà mới đâu, phải nghỉ tạm ở đây một lát, lát nữa có chú đưa mình đi nha. Tiêu Tiêu đói không? Khát không? Muốn uống nước không?"
Tiêu Tiêu vừa tỉnh đã thu hút sự chú ý của bố mẹ Diệp và chị dâu Trương Nhân, tiện thể cũng kết thúc luôn cuộc trò chuyện với cán bộ. Dù sao cũng hỏi được kha khá rồi.
Cán bộ trẻ còn bận việc khác, trước khi rời đi nói: "Mọi người chờ thêm chút nhé. Hôm nay có một đợt thanh niên trí thức mới về nông thôn, trong đó có hai người cũng được phân về thôn Ca Lạp Câu cùng mọi người. Mấy người đó đi chuyến xe muộn hơn nên chờ họ đến rồi tôi đưa mọi người cùng đi."
Bố Diệp gật đầu lia lịa: "Được, cảm ơn đồng chí Tiền nhé."
Mẹ Diệp và Trương Nhân cũng cảm ơn rối rít.
Cán bộ trẻ xua tay, vội vàng đi làm việc khác.
Lúc này Tô Chiêu mới nhớ ra đúng là có chuyện đó. Trong ký ức nguyên chủ cũng có một nam một nữ thanh niên trí thức cùng bị phân về thôn Ca Lạp Câu. Cô chỉ nhớ hai người đó nói năng cử chỉ đều có khí chất, chắc không phải xuất thân bình thường. Còn lại thì chẳng biết gì thêm.
Tên tuổi, ngoại hình, họ đã trải qua chuyện gì trong cái làng "ăn thịt người" ấy... nguyên chủ khi đó đang sống trong bi thương và hoảng loạn, chẳng còn tâm trí nào mà để ý người khác. Vì vậy Tô Chiêu dù có ký ức cũng không tra được thêm gì.
Lúc này Tiêu Tiêu đã được Trương Nhân ôm đi, bố mẹ Diệp thì dịu dàng hỏi han thằng bé, sợ con còn nhỏ dễ sinh bệnh. Thời buổi này, cảm cúm cũng có thể chết người!
Tô Chiêu nhìn cảnh này, khẽ cười, hiện tại như vậy đã là tốt lắm rồi còn gì. Cô có năng lực đối phó, không giống nguyên chủ trước kia chỉ biết chịu đựng. Âm mưu tính kế gì cứ việc tới, cô Tô Chiêu chẳng sợ ai.