Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
undefined08-02-2026 20:39:42
Đúng là: "Không phải người một nhà thì không vào chung cửa".
Hai gã to con vô tình lia mắt sang nhà họ Diệp đang làm "khán giả", nhưng chỉ liếc một cái rồi lập tức quay đi như bị bỏng mắt, biểu cảm ghét bỏ lộ rõ mồn một.
Cả nhà họ Diệp nhìn nhau cười sảng khoái, lần thứ tám trăm cảm thán làn da đen của mình thật sự hữu dụng.
Lý Hiểu Viện và Phạm Kiến An cũng phát hiện ra nhà họ Diệp đang xem trò vui, lập tức như tìm được chỗ trút giận. Dù không nói ra, nhưng ánh mắt đầy thù địch của họ rõ ràng đang dồn về phía nhà họ Diệp.
Nhà họ Diệp lại cạn lời lần nữa. Xem kịch thì hơi thiếu đạo đức thật, nhưng người ức hiếp hai người đó đâu phải là họ. Chẳng lẽ đây chính là quy luật rừng xanh, cá lớn nuốt cá bé?
Ngày tháng cứ thế trôi qua. Nhà họ Diệp ngoài việc mỗi ngày đều đi làm như bình thường thì cũng tranh thủ hóng hớt mấy màn đấu đá, yêu hận tình thù giữa đám thanh niên trí thức với dân trong thôn. Nhưng phiền nhất vẫn là phải đối phó với trưởng thôn Trương ngày nào cũng tìm cớ đến tận cửa moi tiền.
Có điều Lý Hiểu Viện và Phạm Kiến An rõ ràng không phải đối thủ của đám dân trong thôn, chỉ biết liên tục viết thư về nhà xin tiền. Tiếc rằng, đường lui này cũng sớm bị cắt đứt.
Hai người họ vừa nhận được thư nhà báo rằng cả hai nhà họ Lý và họ Phạm đều gặp chuyện lớn, tiền bạc bị lục soát sạch, người thì bị đưa đi vùng đông bắc lạnh cắt da. Trong thư còn không ngừng dặn dò Lý Hiểu Viện và Phạm Kiến An phải ngoan ngoãn ở lại nơi rừng rú này, bớt nóng nảy, chăm chỉ làm việc. Sau này nhà không thể chu cấp nữa, mong hai người biết tự dìu dắt nhau mà sống...
Tin này đối với Lý Hiểu Viện và Phạm Kiến An chẳng khác nào một quả bom nguyên tử nổ tung ngay trên đầu. Cuộc sống vốn đã thảm, giờ lại rơi xuống vực sâu tuyệt vọng.
Dân trong thôn vốn định "thả dây dài câu cá lớn", cứ từ từ khống chế hai thanh niên trí thức để moi tiền, giờ thấy không còn vắt được đồng nào từ nhà họ nữa thì mặt mũi cũng khó coi hẳn.
Thậm chí, có người còn bắt đầu tính toán "giá bán thân" của hai người. Dẫn đầu là trưởng thôn Trương cùng một phe dân làng đề nghị bán hai thanh niên trí thức ra ngoài. Một phe khác thì muốn giữ lại "tự xử lý nội bộ", tiêu biểu như lão kế toán Vương.
May sao khi dân làng biểu quyết thì hai bên ngang sức ngang tài, thế là tạm thời Lý Hiểu Viện và Phạm Kiến An vẫn còn giữ được cái mạng.
Hai ngày nay rồi, việc xử lý hai người kia vẫn chưa đi đến đâu.
Còn trưởng thôn Trương thì đã bị vụ này làm cho bực tới phát điên, kiên nhẫn với nhà họ Diệp cũng cạn sạch. Mỗi lần đến cửa nói chuyện là lại thêm phần vô lễ, há miệng ra là đe dọa: "Lão Diệp à, tiền bạc cũng chỉ là vật ngoài thân thôi. Mất tiền để tránh họa, biết thời thế mới là trang tuấn kiệt. Đừng vì vài đồng tiền mà tan cửa nát nhà."
Bố Diệp mặt lạnh như tiền: "Trưởng thôn Trương, bây giờ là xã hội mới rồi. Ông làm vậy là vi phạm pháp luật đấy, ông không sợ..."
Chưa kịp nói hết câu, trưởng thôn Trương đã cắt lời: "Đừng lôi mấy cái lý lẽ đó ra dọa tôi. Nhân lúc tôi còn nói chuyện tử tế, thì tốt nhất là tự động giao tiền ra. Nếu không, đừng trách tôi trở mặt. Ở cái xó xỉnh này, rồng đến cũng phải cuộn mình, hổ tới cũng phải nằm im."
Bố Diệp thì vốn đã biết nơi này là hang ổ của lũ lang sói, lại cũng nhiều lần đích thân thấy rõ bộ mặt trơ trẽn của trưởng thôn Trương nên vẫn giữ được bình tĩnh, như thể buông xuôi: "Cả nhà tôi tới nơi này là để tránh họa. Dù trước kia ở Bắc Kinh cũng có chút cơ ngơi, nhưng tài sản đâu giữ nổi. Trước khi bị đưa đi, nhà cửa đã bị vét sạch rồi. Thời buổi này thế nào, ông cũng rõ. Người bị đày tới đây như chúng tôi, liệu còn giữ nổi bao nhiêu tiền chứ?"