Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
undefined08-02-2026 20:39:45
Lời vừa dứt, sắc mặt người nhà họ Diệp lập tức tái nhợt.
Tất nhiên họ không tin Diệp Thần và Diệp Hoán làm ra chuyện phản quốc, nhưng lại càng thêm lo lắng liệu có chuyện gì nguy hiểm xảy ra với hai anh em không.
Bố Diệp dù đau đến mồ hôi nhễ nhại vẫn gắng gượng hỏi:
"Các con tôi rốt cuộc làm sao rồi? Chúng nó tuyệt đối không phản quốc! Có chuyện gì, nói rõ ràng!"
Tên kia bị giọng quát bất ngờ dọa cho giật mình, lập tức trở mặt mắng:
"Còn sao nữa? Hai đứa con ông đã trốn biệt một tuần rồi, giờ không biết đang ở chỗ nào sung sướng! Hừ, thượng bất chính hạ tắc loạn, có con phản quốc, cả nhà chắc cũng chẳng phải dạng vừa đâu. Một lũ phản quốc!"
Nói rồi, tên em vợ Chủ nhiệm dẫn đám lâu la vênh váo rút lui, để lại ngôi nhà tan hoang cùng những ánh mắt kinh hoàng và lo lắng cực độ. ...
Tô Chiêu khó khăn lắm mới hồi tỉnh lại, trước mắt là một căn nhà tan nát không nhận ra nổi.
"Nhân Nhân, mấy hôm nay con vất vả rồi. Cả nhà đè hết lên vai con. Chờ bố liên hệ mấy chiến hữu cũ làm giấy tờ ly hôn và cắt đứt quan hệ với Tô Chiêu, hai đứa mang Tiêu Tiêu đi đi. Nhà họ Diệp chúng ta nợ các con một lời xin lỗi..."
"Bố, con sẽ không ly hôn, cũng không cắt đứt quan hệ với nhà mình. Anh Hoán và Tiểu Thần tuyệt đối không làm chuyện phản quốc. Con sẽ chờ anh Hoán trở về."
"Nhân Nhân, nghe bố nói đã..."
Cuộc tranh luận giữa bố chồng và chị dâu Trương Nhân ngày càng căng thẳng, cuối cùng cũng kéo được sự chú ý của Tô Chiêu. Cô nhìn vào gương, trong gương là khuôn mặt lạ lẫm, rồi lại nhìn xung quanh đồ đạc trong nhà gần như nát vụn. Dùng tinh thần lực quét qua khắp nơi một lượt, khẽ thở dài:
"Kế hoạch không theo kịp biến cố... vẫn chậm một bước rồi."
Hít sâu một hơi để ổn định tinh thần, Tô Chiêu chỉnh lại quần áo, bước ra khỏi căn phòng tân hôn nơi cô đã nằm suốt gần một tháng.
Cửa vừa mở, ánh mắt sáu người chạm nhau.
Vẫn là chị dâu Trương Nhân phản ứng đầu tiên: "Chiêu Chiêu, em tỉnh rồi à! Thế nào? Còn thấy khó chịu không?"
Nhìn người phụ nữ trước mặt rõ ràng gầy đi rất nhiều, sắc mặt phờ phạc, mắt còn sưng đỏ nhưng vẫn nhìn cô đầy lo lắng và dịu dàng. Tim Tô Chiêu nghẹn lại, vừa ấm áp vừa đau lòng, vội vàng đáp:
"Chị dâu, em không sao rồi!"
Trương Nhân bước nhanh tới đỡ lấy cô, tay vẫn không quên áp lên trán kiểm tra: "Đúng là hết sốt rồi. Có đói không? Khát chứ? Mau ngồi xuống, để chị mang cháo lên. Mới tỉnh lại vẫn nên ăn đồ lỏng cho dễ tiêu..."
Vừa nói chuyện Trương Nhân vừa đỡ Tô Chiêu chậm rãi đi về phía ghế, Tô Chiêu cũng phối hợp theo, dù hiện tại cô khỏe đến mức có thể đánh gục một con trâu.
Cô vừa đi vừa đáp lời quan tâm của bố Diệp: "Bố, con không sao đâu, bố yên tâm!"
Đồng thời cũng không quên hỏi mẹ Diệp và Tiêu Tiêu đang ở đâu, dù cô đã dùng tinh thần lực quét qua, biết rõ hai người họ đã ngủ say.
Dù sao thì bí mật của cô cũng không thể để lộ ra với ai được.
Không khí vốn đang nặng nề thê lương nhưng vì Tô Chiêu tỉnh lại mà dịu đi đôi phần. Trương Nhân và bố Diệp hiếm khi lộ ra được nụ cười.
Tô Chiêu ăn chút cháo, uống nước, còn ba lần bốn lượt khẳng định rằng mình đã khỏe hẳn. Để tăng thêm độ tin cậy cô còn đứng dậy đi vài vòng, vừa nhảy vừa chạy tại chỗ cuối cùng mới khiến bố Diệp và Trương Nhân yên lòng.
Ăn uống xong xuôi, ba người lại ngồi trong phòng khách, bắt đầu bàn bạc chuyện đại sự liên quan đến vận mệnh cả nhà.
Bố Diệp vẫn kiên định:
"Tiểu Hoán với Tiểu Thần xảy ra chuyện gì thì chưa rõ, nhưng lần này chắc chắn nhà mình không dễ gì qua được kiếp nạn. Bố đoán là kiểu gì cũng bị điều đi vùng sâu vùng xa. Chiêu Chiêu, con với Nhân Nhân mang theo Tiêu Tiêu cắt đứt quan hệ với nhà mình đi! Nếu không phải mẹ các con sống chết không đồng ý, bố đã định ly hôn với mẹ con rồi, ít ra còn đỡ liên lụy. Chỉ cần thoát khỏi nhà này, cho dù sau này khổ đến đâu cũng còn hơn là bị điều đi vùng khác. Nhà mình vẫn còn ít tiền tiết kiệm bên ủy ban G chưa tìm ra, lúc các con rời đi bố sẽ đưa cho..."