Chương 18

Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng

undefined 08-02-2026 20:39:44

Người ta nói giàu sang làm loá mắt, Tô Chiêu giờ này thật sự bị choáng váng bởi vàng. Ai mà không rối trí trước cảnh tượng này chứ! Cô tặc lưỡi trầm trồ, nhanh chóng dùng tinh thần lực bao trùm cả tầng hầm, chỉ một ý niệm toàn bộ vàng đều biến mất vào không gian. Nhìn lại trong phòng trống không, ngoài bụi ra chẳng còn gì. Thời gian gấp, nhiệm vụ nặng. Tô Chiêu rời nghĩa trang Tây Sơn, tranh thủ đến điểm thứ hai trong đêm là lâm trường Đông Sơn. Vẫn như cũ, né bẫy, tránh chướng ngại rồi gom sạch châu báu xếp thành núi trong hộp. Trạm thứ ba là bãi phế liệu ngoại ô phía Nam cô cũng làm y chang, quét sạch cổ vật, tranh chữ. Trạm thứ tư là đất hoang ngoại ô phía Bắc, Tô Chiêu thu vào không gian lượng sách cổ và thư tịch quý giá đủ để sánh ngang năm thư viện quốc gia. Đông, Tây, Nam, Bắc, cả thủ đô bị cô chạy một vòng. Từ sốc đến tê liệt, chỉ mất chưa đến bốn tiếng. Tô Chiêu đờ đẫn đạp xe quay về, trong mắt không còn ánh sáng, vẻ mặt đầy tang thương: "Tài sản nhà họ Diệp đúng là giàu sang từ trên trời rơi xuống. Bảo sao họ lại rơi vào kết cục thê thảm thế... Ai mà không thèm khát chứ!" Nhìn đồng hồ đã là bốn giờ hai lăm rồi. Trời còn chưa hửng sáng. Cô tăng tốc quay về nhà. Lần này Tô Chiêu không đi đường sau mà dùng tinh thần lực khống chế mấy tên canh gác trên cây và hai bên tường, đi thẳng qua cổng chính vào sân. Cô lại lặng lẽ vào nhà, nằm phịch lên giường thở dài một hơi: "Mệt chết đi được, nằm vẫn là sướng nhất!" Ngẩng tay xem đồng hồ: "Ừm, bốn giờ bốn lăm, đẹp! Ngủ thôi!" Nói xong đầu vừa nghiêng qua, giây tiếp theo đã chìm vào giấc ngủ sâu. Nắng sớm len qua khe rèm rọi vào phòng ngủ, vừa vặn chiếu thẳng lên khuôn mặt trắng mịn của Tô Chiêu. Một khung cảnh đáng lẽ nên thơ như mỹ nhân tắm nắng lại bị tiếng ồn ào ngoài sân phá vỡ hoàn toàn. Tô Chiêu bật mở mắt, ánh sáng chói lòa khiến nước mắt lập tức trào ra, đôi mắt ửng đỏ. Vốn là ánh nhìn sắc bén giờ lại trở thành dáng vẻ đáng thương không nỡ chối từ. Cô theo phản xạ nghiêng đầu né ánh sáng, đưa tay xoa mắt. Giọt nước mắt còn chưa kịp rơi đã bị lau đi, nhưng mắt lại càng đỏ hơn, giống hệt một chú thỏ trắng vô hại. Âm thanh hỗn loạn ngoài sân ngày càng lớn, Tô Chiêu chẳng kịp nghĩ nhiều, vội vàng dậy mặc quần áo chỉnh tề rồi đi ra ngoài. Trong sân đã có một đám người tụ lại: kẻ thì bẩn thỉu, kẻ hung dữ, có kẻ mắt trước mắt sau, kẻ thì cậy quyền cậy thế, kẻ lại giả tạo đến phát ngán... Mọi góc khuất xấu xí của nhân tính hiện rõ trong tầm mắt Tô Chiêu. "Ô hô! Đây chẳng phải con vợ ốm yếu của thằng nhãi Diệp Thần sao? Giờ cũng xuống giường nổi rồi à? Chà chà, nhìn cái mặt kìa, đúng kiểu ai thấy cũng thương." Nguyên chủ vốn đã xinh đẹp lại có thêm khí chất lạnh lùng từ linh hồn mạnh mẽ của Tô Chiêu khiến nhan sắc càng thêm nổi bật. Giờ với đôi mắt đỏ hoe như thế, đích thị là mỹ nhân hàng đầu. Vừa ra khỏi cửa, cô đã bị một ông chú dơ dáy chòng ghẹo. Những ánh mắt đầy dục vọng cứ như thể muốn nuốt sống cô ngay tại chỗ. Tô Chiêu nhìn theo giọng nói, thấy một gã đàn ông lùn béo, đầu bóng nhẫy hiện ra trong tầm mắt. Cô khẽ nhắm mắt lại vì khó chịu, trong lòng chỉ muốn chửi thề mắt mình sắp mù đến nơi rồi, tâm trạng cũng vì thế mà tụt đáy. "Không phải sau năm 1949 thì không được hóa thành tinh sao? Mày chui từ đâu ra đấy, con chuột cống thành tinh? Vừa buồn nôn vừa ghê tởm, sống cũng sai với nhân tính luôn! Mày còn chưa bị lột da đã là phúc tổ mấy đời, lại còn dám nhởn nhơ ra đây? Không sợ có ngày không về được hang chuột à?"