Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
undefined08-02-2026 20:39:44
Tô Chiêu cũng phải phục bọn họ thật – bất kể là canh gác, uống rượu, chơi bài hay ngủ tất cả đều làm trong bóng tối, nói chuyện thì nhỏ như muỗi.
Cô không khỏi thở dài: "Giờ mấy tên lính quèn chất lượng cao ghê! Ủy ban G đúng là nơi ngọa hổ tàng long! Tiếc là dù có chăm chỉ đến đâu cũng không bì được với bà đây từng lăn lộn trong mạt thế. Huống hồ tôi còn có... cheat!"
Nhà họ Diệp chỉ có phòng bếp và nhà kho là có cửa sổ phía sau, nên Tô Chiêu nhẹ nhàng ra khỏi phòng, lặng lẽ bước vào kho nhỏ gần phòng mình nhất.
Sau đó dùng tinh thần lực khống chế cứng mấy tên đang nấp sau nhà trong vòng ba mươi giây, rồi mở cửa sổ sau, chống tay lên bệ cửa, nhún người một cái là phóng ra ngoài. Ra xong còn tiện tay đóng cửa sổ lại.
Chạy đà một chút, bật nhảy, hai tay chống nhẹ lên tường viện và cô đã hạ cánh gọn gàng ra bên ngoài nhà họ Diệp.
Tất cả đều yên ắng, không hề kinh động đến hai tên canh gác hai bên tường viện. Cô đường hoàng rời khỏi nhà bằng đường sau, vài giây sau đã biến mất trong bóng đêm như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Khi ba mươi giây trôi qua, đám lính nấp sau nhà mới tỉnh lại. Chúng chẳng hay biết gì, càng không hề nhận ra Tô Chiêu đã trốn ngay trước mắt mình.
Về phần Tô Chiêu, sau khi ra khỏi phạm vi giám sát của ủy ban G, cô rẽ vào một con hẻm vắng người lấy từ không gian ra một chiếc xe điện. Chân dài vừa vắt qua, lập tức khởi hành.
Chiếc xe này là mẫu mới được phát triển sau mạt thế, không chỉ có thể sạc điện như trước kia mà còn có thể dùng dị năng để chạy. Nếu không có dị năng cũng không có điện vẫn có thể đạp bàn đạp như xe đạp vừa di chuyển được, vừa sạc pin cho xe.
Nói thế nào nhỉ, đạp năm phút mà chạy được hai tiếng, thật sự là quá "lương tâm" luôn rồi.
Khác hẳn với xe điện thời trước nặng trịch, loại xe mới sau mạt thế được nâng cấp pin chỉ bằng bàn tay nhưng sức chứa gấp mười lần pin cũ.
Vậy nên xe rất nhẹ, đạp chẳng tốn sức. Những người không có dị năng gần như ai cũng có một chiếc.
Tô Chiêu từng là đại ca của mạt thế, đi đâu chẳng toàn xe hơi với máy bay. Nhưng từ sau khi bố mẹ mất, cô phải tự sinh tồn nên hình thành thói quen tích trữ đồ. Dù khi ấy chưa dùng tới xe điện, cô vẫn trữ hơn chục cái.
Giờ thì có ích rồi. Hành vi tích trữ là đúng đắn và cần được duy trì lâu dài.
Có dị năng nên Tô Chiêu khỏi cần đạp, trực tiếp dùng dị năng đẩy tốc độ lên tối đa, xe điện "vút" một cái lao đi.
Gió đêm man mát tạt vào mặt, tiếng ve râm ran bên tai, hưởng thụ cảm giác tốc độ và kích thích khiến tâm trạng cô cũng nhẹ hẳn.
Nửa tiếng sau, Tô Chiêu tới điểm đến đầu tiên trong đêm.
"Ừm, được rồi... nghĩa trang Tây Sơn! Đúng là cạn lời, giấu kho báu dưới mộ thật đấy!"
Tô Chiêu lẩm bẩm, không tốn thời gian, theo hướng dẫn của bố Diệp mà mở lối xuống tầng hầm nghĩa trang. Tránh một đợt tên bắn, né xong mấy cái bẫy độc, cuối cùng cũng mở được cánh cửa kho báu.
Cửa vừa mở, Tô Chiêu đứng ở ngưỡng cửa, cứng họng.
Không phải cô không muốn vào. Mà là... không vào nổi!
Ai mà ngờ được, cửa vừa mở ra đập vào mắt toàn là vàng óng ánh khiến cô tưởng còn một cánh cửa bằng vàng nữa chứ.
Nhìn kỹ mới thấy không phải cửa vàng gì hết mà là gạch vàng chất cao đến tận cửa, chen còn không lọt.
Đã không vào nổi thì khỏi cố, Tô Chiêu dùng tinh thần lực quét một lượt hoa cả mắt luôn, toàn là vàng! Cả tầng hầm nghĩa trang được xếp đầy gạch vàng, dày đặc từng lớp không chừa một khe hở.