Chương 3

Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng

undefined 08-02-2026 20:39:45

Thứ hai, sau khi bố mẹ qua đời, bản thân cô còn quá nhỏ nên dị năng chưa đủ mạnh, năng lực tự vệ có hạn. Trong tận thế như địa ngục, người sống vì một chai nước, một gói mì mà sẵn sàng đâm sau lưng, thậm chí ra tay giết chóc, huống chi là một đứa trẻ sáu tuổi sở hữu kho vật tư không đáy như cô. Vì sống sót nên cô không thể nổi bật, nhưng cũng không được quá yếu, phải có giá trị. Nhưng giá trị ấy không được quá lớn đến mức khiến người khác cảm thấy bị đe dọa. Tô Chiêu chọn cách công khai bản thân là người mang dị năng hệ lôi, đồng thời giấu kín dị năng hệ mộc, hệ tinh thần và không gian truyền thừa của mình. Dị năng hệ lôi là khắc tinh tự nhiên của thây ma, được xem là vũ khí mạnh nhất trong tận thế. Nhưng lưỡi dao sắc nào cũng có hai mặt. Dị năng hệ lôi có sức công phá quá lớn sẽ khiến thể chất và tinh thần của người sử dụng bị tổn thương nặng. Để khắc phục cần có dị năng hệ mộc chữa lành thân thể và dị năng hệ tinh thần để điều dưỡng tinh thần. Chính vì vậy, chỉ cần các căn cứ kiểm soát được người mang dị năng hệ mộc và tinh thần thì những người sở hữu dị năng hệ lôi sẽ biến thành con dao sắc trong tay kẻ nắm quyền. Tô Chiêu hiểu điều đó nên mới chỉ để lộ dị năng hệ lôi khiến những kẻ có quyền lực cảm thấy yên tâm, từ đó cô được ưu ái, tránh bị nghi kỵ, đồng thời có đủ điều kiện để phát triển bản thân trong yên ổn. Còn một điều nữa, không biết có phải dị năng hệ lôi của cô là biến dị hay không, nhưng khi sử dụng cô không hề chịu thương tổn gì. Dù vậy, để giống với những người mang dị năng hệ lôi bình thường khác, mỗi lần làm nhiệm vụ Tô Chiêu đều cố tình khiến mình bị thương, mỗi lần lén luyện tinh thần lực cũng sẽ cố ý tiêu hao quá mức, giả vờ như gánh chịu hậu quả do dị năng lôi gây ra. Cứ thế, Tô Chiêu lặng lẽ trưởng thành, dị năng hệ lôi, mộc và tinh thần đều đạt đến cao nhất là cấp mười. Không gian của cô đầy ắp vật tư cô tích góp được suốt bao năm. Từ một lưỡi dao trong tay kẻ khác, cô đã trở thành con dao sắc bén của bản thân, hoàn toàn nắm giữ vận mệnh trong tay, trở thành người mạnh nhất thế giới tận thế. Nhưng dù nắm quyền sinh sát, có thể xoay chuyển cục diện chỉ trong một cái chớp mắt, nhưng với Tô Chiêu những điều đó càng ngày càng vô nghĩa. Điều duy nhất cô nhớ là cha mẹ muốn cô sống sót. Nhưng sống để làm gì? Tận thế như địa ngục, khắp nơi tan hoang đổ nát, tiếng than khóc không ngừng, thây ma tràn lan. Nhân loại chẳng những phải đối đầu với thây ma mà còn phải đối mặt với tuyệt vọng khi tài nguyên dần cạn kiệt. Kẻ sống sót dần trở nên chai sạn. Hy vọng sống của con người ngày càng mong manh. Tất cả đều sẽ chết, chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Dĩ nhiên, với không gian và vật tư mà cô có thì sống tám trăm đời cũng chẳng phải lo ăn lo uống. Nhưng cô quá cô đơn. Không còn người thân, chẳng có bạn bè. Khi yếu phải dè chừng từng bước với những kẻ sống sót khác; khi mạnh lại bị cô lập trên đỉnh cao, vẫn phải đề phòng từng ánh mắt sau lưng. Vì ở tận thế kẻ mạnh là vua. Ai mạnh thì chiếm nhiều tài nguyên sống hơn - đó là luật. Dù cô chẳng thiếu thứ gì nhưng vẫn phải chơi theo luật. "Kiến có thể giết voi" không phải là câu nói chơi mà là sự thật ở tận thế. Không ai có thể tồn tại đơn độc. Phải có đồng đội nhưng đồng thời cũng phải dè chừng lẫn nhau. Thật nực cười nhưng đó là hiện thực. Ngay cả người mạnh như Tô Chiêu cũng thế. Muốn sống bình thường nhất định phải nương tựa vào căn cứ và cộng đồng người sống sót.