Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
undefined08-02-2026 20:39:45
Một mình dù có mang dị năng ba hệ cấp mười như cô cũng không chống đỡ nổi thây ma và nhân loại công kích.
Vì thế cô không thể rời khỏi căn cứ, càng không thể chia sẻ vật tư trong không gian cho người khác.
Một là do vật tư nhiều cũng không đủ chia cho tất cả,"không sợ thiếu, chỉ sợ không đều"; hai là nhân loại đã chẳng còn nhân tính.
Một khi bị phát hiện có không gian vật tư, chắc chắn cô sẽ bị lôi ra xé xác.
Dĩ nhiên, nếu cô chọn chui vào không gian sống một mình thì cũng có thể tiếp tục sống sót.
Nhưng cô không chịu nổi sự cô đơn.
Dù chẳng tin ai, chẳng thân ai nhưng chỉ cần nhìn thấy con người thì cô sẽ cảm thấy đỡ cô độc hơn một chút.
Thậm chí sống lâu đến mức ngay cả thây ma cũng chẳng còn đáng sợ như trước nữa. Tuy vậy, khi giết thây ma thì tay cô chưa bao giờ nương tay.
Chỉ là theo thời gian, cô càng thấy mình bị nuốt chửng bởi sự cô đơn.
Tận thế chẳng thể chấm dứt. Mà cô thật sự muốn kết thúc cuộc sống vô vọng này.
Nhưng cô lại không đủ quyết tâm để chết. Bởi cô còn mang theo hy vọng và di nguyện của cha mẹ.
Thế là ngày này qua tháng khác trôi đi trong mơ hồ.
Số lượng người sống sót ngày một ít đi, nhân cách ngày càng tệ hại, lòng người méo mó đến đáng sợ hơn cả thây ma.
Cho đến lần cuối cùng khi ra ngoài làm nhiệm vụ, cô gặp phải một trận vây quét của thây ma.
Thấy người bên cạnh lần lượt ngã xuống.
Cô đột nhiên chẳng muốn kháng cự nữa, mặc cho thây ma cắn xé, để sự đau đớn và virus xâm nhập đánh thức một cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có.
Ngẩng đầu nhìn bầu trời u ám phủ sương, trong mùi xác thối tanh tưởi, cô nở nụ cười đầu tiên kể từ năm sáu tuổi.
Bầu trời xanh, mây trắng, đồng cỏ xanh rì, gió nhẹ thổi qua, ánh nắng dịu dàng, tất cả những thứ cha mẹ từng kể... Rốt cuộc cô vẫn chẳng thể nhìn thấy được.
Ngay khoảnh khắc ý thức bị virus thây ma nuốt trọn, cô tự bạo. Cô là công chúa bé bỏng của ba mẹ, sao có thể cam tâm biến thành một con quái vật bốc mùi thối rữa?
Tô Chiêu tưởng rằng mình đã chết sạch sẽ, gọn gàng, không vướng bận, không tiếc nuối. Chỉ có nhẹ nhõm và thanh thản, cuối cùng cũng thoát khỏi cơn ác mộng.
Nào ngờ... khi mở mắt ra – vâng, cô đã mở mắt lần nữa.
Và vừa mở mắt thì đang cùng một người đàn ông...
Tô Chiêu, người từng đối mặt với hàng triệu thây ma mà mặt không đổi sắc hoàn toàn sụp đổ.
Cô chưa kịp nghĩ tại sao mình còn sống. Chỉ muốn đập chết gã đàn ông trước mặt.
Nhưng lại phát hiện mình làm không nổi, tay chân không nghe lời, đầu óc choáng váng.
Chỉ có thể mặc kệ đối phương giày vò, hoàn toàn bất lực...
Cuối cùng, vì quá uất ức cô đã ngất luôn tại chỗ.
Lúc tỉnh lại lần nữa đã là trưa ngày hôm sau, cô không còn thấy bóng dáng tên đàn ông đáng ghét kia đâu.
Mặc dù đã tỉnh táo nhưng người Tô Chiêu vẫn mềm nhũn, đến đứng dậy cũng chẳng nổi, chỉ có thể nằm vật trên giường. Đầu óc mơ hồ như bị nhồi bông, đủ kiểu hình ảnh dồn dập đâm vào não đau đến mức như có ai cầm khoan điện mà chọc thẳng vào đầu.
Tô Chiêu thử cảm nhận dị năng và không gian của mình theo bản năng nhưng chẳng thấy tí cảm giác nào. Phát hiện này khiến cô hoảng loạn thật sự, không gian và dị năng là chỗ dựa sống còn của cô, mất đi chúng cô thà chết còn hơn.
Khoan đã... không phải cô đã tự bạo mà chết rồi sao? Sao vẫn còn ý thức? Chết rồi còn có ý thức? Chẳng lẽ đây là địa ngục? Hay là thiên đường? Không được, cô phải hiểu rõ tình hình hiện tại mới được.
Cắn răng chịu đựng cơn đau đầu chóng mặt, Tô Chiêu cố mở mắt quan sát xung quanh. Bây giờ cô yếu ớt chẳng khác gì một đứa trẻ mới sinh và cô cực kỳ ghét cái cảm giác bản thân như cá nằm trên thớt này.