Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
undefined08-02-2026 20:39:45
Dĩ nhiên cô chẳng mở mắt nổi, Diệp Thần thì đứng ngây ra, không biết có nên vắt tiếp hay không.
Người phụ nữ trung niên lườm anh một cái: "Diệp Thần, anh kết hôn rồi não cũng bay luôn à? Còn thua cả Tiêu Tiêu ba tuổi. Vắt chừng hai phần nước thôi, để lại chút là được."
Nghe thấy Diệp Thần bị mắng, người đàn ông trung niên đứng ở cửa cũng lườm anh đầy chán ghét. Cậu bé Tiêu Tiêu thì chớp chớp đôi mắt to, cười khúc khích.
Diệp Thần không biểu cảm gì, chỉ nhanh chóng làm theo lời bà, thay chiếc khăn sắp khô trên trán Tô Chiêu.
Đúng lúc đó, một người phụ nữ trẻ bước vào: "Tiểu Thần, cháo nấu xong rồi. Em đút cho Chiêu Chiêu ăn chút gì đã rồi hãy uống thuốc, không thì uống khi bụng đói lại đau dạ dày đấy!"
Diệp Thần vội vàng đứng dậy, hai tay luống cuống đỡ lấy khay: "Dạ, chị dâu, vất vả cho chị rồi!"
Người phụ nữ trẻ khoát tay: "Người một nhà đừng khách sáo vậy. Mau đút cho Chiêu Chiêu ăn đi!"
Người phụ nữ trẻ vừa nói vừa xoa đầu Tiêu Tiêu: "Ra ngoài với mẹ, đừng làm phiền cô út nghỉ ngơi!"
Tiêu Tiêu xụ mặt phản đối: "Con có làm phiền đâu! Con còn giúp mà! Con giỏi hơn chú nữa!"
Người phụ nữ trung niên liền phụ họa: "Đúng đúng đúng, Tiêu Tiêu giỏi hơn chú rồi! Bà thưởng cho Tiêu Tiêu một thanh sôcôla nha? Đi nào, bà lấy cho!"
Tiêu Tiêu cười toe, nhào vào lòng bà: "Dạ! Bà, con muốn ăn sôcôla, mình đi thôi!"
Bà vừa cười vừa bế cậu bé lên, quay đầu lại nhìn Diệp Thần đầy ghét bỏ, không quên dặn dò: "Diệp Thần, chăm sóc Chiêu Chiêu cho tử tế vào, nghe chưa?"
Diệp Thần gật đầu: "Con biết rồi ạ!"
Bà hừ lạnh, quay sang nói với người phụ nữ trẻ bằng giọng dịu dàng: "Nhân Nhân, mình ra ngoài đi. Để Tiểu Thần chăm vợ nó, vất vả cho con rồi!"
Người phụ nữ trẻ mỉm cười: "Mẹ, việc nên làm mà!"
Hai mẹ con vừa nói vừa bước ra ngoài.
Ra tới cửa, người đàn ông trung niên nhận lấy Tiêu Tiêu trong lòng bà: "Thục Nhàn, đừng lo quá. Bác sĩ bảo không sao, uống thuốc vào là Chiêu Chiêu sẽ khỏe lại thôi."
Người phụ nữ trung niên khẽ thở dài, giọng nói không giấu được vẻ xót xa: "Vừa mới gả vào mà con bé đã đổ bệnh thế này! Nếu ông Tô và A Sanh biết con gái mình phải chịu khổ như vậy, chắc đau lòng lắm! Chúng ta có lỗi với ông Tô và A Sanh, để cho Chiêu Chiêu phải chịu thiệt thòi rồi..."
Người đàn ông trung niên bên cạnh an ủi: "Thục Nhàn, Chiêu Chiêu sẽ không sao đâu! Cũng tại thằng nhóc Diệp Thần chết tiệt kia..."...
Tiếng nói chuyện của mấy người biến mất ngay khi cánh cửa phòng ngủ khép lại.
Trong phòng chỉ còn lại hai người: Tô Chiêu và Diệp Thần.
Không biết có phải do khăn ấm có tác dụng không, cơn đau đầu và cảm giác choáng váng của Tô Chiêu đã dịu đi nhiều. Tuy vẫn chưa mở mắt được nhưng các giác quan dần trở nên nhạy bén hơn. Đặc biệt là cảm giác áp lực tỏa ra từ người đàn ông ngồi cạnh một cách rõ ràng, mạnh mẽ, như thể đang phủ lên cô một luồng khí tức vô hình. Cô còn nghe thấy tiếng anh ta khẽ thở dài một hơi.
Quả thực, Diệp Thần đang thở dài như thể trút được gánh nặng. Từ lúc tỉnh lại đến giờ thần kinh anh luôn căng như dây đàn, chỉ sợ một sơ suất nhỏ cũng đủ khiến mọi thứ lộ tẩy.
Anh vốn không tin vào mấy chuyện ma quỷ thần thánh... nhưng giờ đây, chính anh lại là hiện thân của điều đó.
Rõ ràng giây trước còn đang cưỡi ngựa xông pha trận mạc giết địch nơi sa trường, vậy mà giây sau một thiên thạch từ đâu lao tới bốc cháy ngút trời khiến anh tránh không kịp nên bị đánh trúng luôn.
Cảm giác thân thể bị thiêu đốt, xương cốt vỡ vụn vẫn còn in hằn trong trí nhớ...
Vậy mà mở mắt ra lại thấy một người phụ nữ... Khụ... rõ ràng là có thể kiểm soát được, nhưng vừa chạm phải ánh mắt long lanh như sao trời của cô, anh lập tức mất khống chế. Giống như bị thôi miên không thể cưỡng lại được. Mọi phản ứng đều là bản năng...