Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
undefined08-02-2026 20:39:45
Ánh sáng trong mắt người phụ nữ vụt tắt như thể đã cam chịu:
"Vâng... ba... Con hiểu rồi... giờ chúng ta phải làm gì?"...
Ngay lúc hai cha con đang bàn cách tự cứu mình trong phòng khách thì ở căn phòng ngủ chỉ cách một cánh cửa, Tô Chiêu khẽ xoa trán chậm rãi ngồi dậy khỏi giường.
Căn phòng bừa bộn, vết tích của một trận đập phá vẫn còn nguyên.
Bàn ghế đồ đạc đều hư hại đủ kiểu. Chiếc giường cô đang nằm cũng rách nát.
Gương soi bên giường vỡ toác như mạng nhện...
Tô Chiêu từ từ đứng lên, giơ tay gỡ một mảnh gương vỡ ra, nhìn vào khuôn mặt phản chiếu trong đó.
Gương mặt tươi tắn rực rỡ, trẻ trung xinh đẹp... Ngay cả vẻ bệnh tật xanh xao cũng khiến người ta thêm phần xót thương.
Nhưng chính gương mặt tưởng như hoàn mỹ ấy lại khiến cô cảm thấy xa lạ đến kỳ lạ.
Trước đây cô cũng đẹp nhưng đẹp theo kiểu đẹp mạnh mẽ, sắc sảo, tràn đầy khí phách. Khác hoàn toàn với vẻ dịu dàng mong manh trong gương.
Rõ ràng đây không phải là gương mặt của cô.
Nếu không nhờ đôi mắt sắc lạnh như cắt xuyên linh hồn thì cô gần như chẳng tìm thấy chút liên hệ nào giữa gương mặt xa lạ này với chính mình.
Nhìn thẳng vào mắt mình trong gương, Tô Chiêu chìm vào hồi ức.
Cô vốn là một người mạnh mẽ sống trong thời tận thế ở thế kỷ năm mươi. Ngay từ khi chào đời, cô đã mang trong mình không gian dị năng được truyền thừa từ gia tộc, gắn liền với linh hồn. Sau này còn lần lượt thức tỉnh dị năng hệ mộc, hệ tinh thần và hệ lôi. Cô chính là người đứng đầu ở thời kỳ đó.
Toàn thể nhân loại đều tôn kính cô, coi cô như hy vọng cuối cùng. Nhìn thì vẻ vang nhưng sự thật... Chẳng có thứ gì khiến cô vui vẻ cả. Người mạnh mẽ đều cô độc, đều bị nhốt trên đỉnh cao và cô cũng thế.
Cô sinh ra đã ở tận thế, người thân duy nhất là cha mẹ. Cô chưa từng gặp những người khác trong dòng tộc, cũng chẳng còn cơ hội gặp, bởi tất cả đều đã chết trong những năm đầu của tận thế rồi.
Môi trường sống vô cùng khắc nghiệt, hy vọng sống mong manh. Ngay từ bé, cô đã buộc mình phải trở nên mạnh mẽ.
Nghe thì như chuyện cười nhưng lại là sự thật. Khi còn chưa kiểm soát nổi việc tiểu tiện, cô đã biết cách khống chế và tăng cường dị năng.
Dưới sự che chở của cha mẹ, cô yên ổn sống đến sáu tuổi. Sáu năm ấy là khoảng thời gian hạnh phúc nhất đời cô.
Nhưng rồi trong một lần làm nhiệm vụ, cha mẹ cô không bao giờ quay lại nữa. Dù họ rất mạnh nhưng ở tận thế không có chỗ cho sự chủ quan. Nguy hiểm trùng trùng nên kẻ mạnh cũng có thể chết bất kỳ lúc nào.
Từ đó, Tô Chiêu hoàn toàn thành cô nhi, phải tự ra ngoài kiếm sống, tìm tài nguyên sinh tồn. Dù còn nhỏ, nhưng nhỏ thì sao chứ? Tận thế không chờ ai, kẻ yếu sẽ bị đào thải.
May mắn là cô có không gian truyền thừa. Dù sinh ra trong hoàn cảnh nghiệt ngã, cha mẹ vẫn dành cho cô tất cả những gì tốt nhất. Toàn bộ vật tư tìm được, trừ phần tối thiểu cần dùng, số còn lại đều trữ hết trong không gian của cô.
Mỗi lần bố mẹ Tô Chiêu ra ngoài làm nhiệm vụ, họ đều dọn sạch toàn bộ vật tư trong không gian của mình chuyển hết sang không gian của cô.
Dù họ đã không còn nhưng vẫn để lại cho cô một khối lượng vật tư khổng lồ. Đặc biệt là tinh hạch từ thây ma, loại nguyên liệu giúp nâng cao dị năng này đã chất thành từng ngọn núi nhỏ trong không gian.
Ngay cả khi đã trưởng thành và trở thành người mang dị năng mạnh nhất thời tận thế, Tô Chiêu vẫn chưa dùng tới bao nhiêu vật tư và tinh hạch trong không gian.
Có hai lý do:
Thứ nhất, cô đã khắc ghi sâu vào máu thịt bài học "mang ngọc có tội". Từ nhỏ đã được cha mẹ nhắc đi nhắc lại không biết bao nhiêu lần: "Tuyệt đối không để lộ chuyện gia tộc họ có không gian truyền thừa. Ngay cả khi chết, cha cô cũng không để lộ bản thân có không gian, nếu không thì đâu thể để lại cho cô số vật tư khổng lồ ấy.