Lê Yến Kinh vừa ngủ dậy mở mắt ra, lập tức cảm thấy có gì đó không đúng.
Cậu nhìn người phụ nữ vẫn còn đang ngủ say bên cạnh mình, gương mặt có phần ngơ ngác, mình lên giường ngủ từ lúc nào thế nhỉ?
Là mẹ đã bế mình lên sao?
Nhưng chẳng phải cô ấy chỉ còn mỗi tay trái là có thể cử động được thôi à?
Nếu chỉ dùng một tay mà bế mình lên giường thì tại sao mình lại không có chút cảm giác nào? Hay là do mình ngủ say quá?
Lê Yến Kinh ngơ ngác nhìn gương mặt nghiêng xinh đẹp của Lê Chi, đầu mũi phảng phất mùi thơm nhè nhẹ trên người cô, hóa ra ngủ chung với mẹ là cảm giác như thế này.
Thơm thơm, mềm mềm.
Lê Yến Kinh theo bản năng nhích lại gần Lê Chi hơn, khẽ ngáp một cái rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp.
Lê Chi tỉnh lại, cảm giác cánh tay trái mình hơi nóng liền quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Lê Yến Kinh đang dán sát vào người cô, bàn tay nhỏ vẫn nắm chặt ống tay áo của cô.
Cô nhẹ nhàng rút ống tay áo của mình ra khỏi tay cậu, đưa tay với lấy chiếc điện thoại đang để bên gối.
Mở khóa màn hình, mở WeChat ra, chỉ thấy A Thần đã gửi tin nhắn cho cô từ hai tiếng trước. Anh ta còn gọi điện thoại cho cô nhưng trước khi đi ngủ cô đã mở chế độ không làm phiền, cho nên không nhận được.
[Chị Chi Chi, tôi tìm được quả bóng rồi, chị đúng là thần!]
[Chị Chi Chi, tôi về đến nhà rồi, chỉ cần xin lỗi quả bóng là được phải không?]
Lê Chi nhanh chóng gõ phím trả lời: [Ừ, anh xin lỗi xong chưa?]
A Thần lập tức đáp lại: [Tôi xin lỗi rồi! Tôi lặp đi lặp lại mấy chục lần luôn á, chỉ thiếu quỳ xuống nữa thôi... ]
Lê Chi: [Anh xuống lầu tìm một miếng đất chôn quả bóng đó đi, rồi đốt ít tiền vàng cho nó là coi như xong chuyện. ]
A Thần: [Được, tôi biết rồi!]...
Lê Yến Kinh sau khi ngủ một giấc no nê tỉnh dậy thì trời đã về chiều.
Đây là lần đầu tiên trong ký ức, cậu được ngủ một giấc ngon lành và dễ chịu như thế.
Lê Chi đang lướt điện thoại, nhận thấy người bên cạnh đã tỉnh liền liếc mắt nhìn cậu một cái: "Dậy rồi à."
Lê Yến Kinh nhìn cô, mím môi, chậm rãi hỏi: "Là mẹ bế con lên giường hả?"
Lê Chi khẽ nhướng chân mày xinh đẹp: "Chứ không thì là ai? Không lẽ trong phòng bệnh này còn ai khác nữa à?"
Ánh mắt Lê Yến Kinh dừng lại ở bàn tay trái đang cầm điện thoại của cô: "Mẹ một tay bế con lên?"
Lê Chi vẫn tiếp tục lướt điện thoại: "Chẳng lẽ mẹ còn cái tay nào khác nữa?"
"Vậy sao con không có cảm giác gì... Là con ngủ quá say sao..." Lê Yến Kinh lẩm bẩm.
"Con muốn cảm giác gì?" Lê Chi quay đầu nhìn về phía Lê Yến Kinh, giọng hờ hững: "Hay là con xuống ghế ngồi lại đi, mẹ lại bế con lên lần nữa cho đủ cảm giác nhé?"
Lê Yến Kinh: "..."
Lê Chi thu lại ánh mắt, tiếp tục nhìn vào màn hình: "Được rồi, mẹ bắt đầu kiếm tiền đây, con xuống giúp mẹ chỉnh lại giường nằm."
Lê Yến Kinh ngồi dậy: "Kiếm tiền như thế nào?"
Lê Chi mở ứng dụng livestream lên: "Livestream kiếm tiền chứ."
Lê Yến Kinh liếc nhìn màn hình điện thoại của cô: "Livestream kiếm tiền là sao?"
Lê Chi sửa ID của mình trên nền tảng livestream thành "Lê đại sư": "Xem bói cho người ta."
"Xem bói?" Lê Yến Kinh nhíu mày: "Đây là chiêu lừa đảo kiểu mới mà mẹ mới nghĩ ra đấy hả?"
Khóe miệng Lê Chi hơi giật giật, liếc cậu: "Lừa cái gì mà lừa, trong mắt con mẹ làm chuyện gì cũng đều là lừa đảo đúng không?"
"Chẳng phải xem bói là lừa đảo sao?" Lê Yến Kinh nghiêm túc nói.
"Đó là người khác, còn mẹ xem bói sao có thể lừa đảo được." Lê Chi ấn mở giao diện livestream: "Được rồi, con đừng nói nữa, mau xuống chỉnh lại giường cho mẹ đi."