Cố Dự trợn tròn mắt, không ngờ anh ta thật sự không hề đi nhầm phòng, là thật sự quen biết Lê Chi: "Anh cũng quen chị ấy sao?"
Chu Độ gật đầu, bắt đầu thấy tò mò: "Cậu là gì của Lê Chi?"
Cố Dự gãi cổ: "Lê Chi là chị tôi..."
"Chị cậu?" Chu Độ nghe vậy, trong mắt thoáng hiện lên vẻ ngạc nhiên. Anh ta nhớ cô cả nhà họ Cố hình như không phải là Lê Chi mà.
Cố Dự há miệng, vừa định nói tiếp thì sau lưng vang lên giọng Cố Yên Nhiên: "A Dự, ai đến vậy, mở cửa lâu thế..."
Cố Yên Nhiên vừa đi tới vừa nói, nhưng khi thấy rõ người đứng ngoài hành lang, lời nói lập tức nghẹn lại.
Sau khi định thần, cô ta quay sang nhìn Cố Dự: "Anh Chu, anh... tới nhầm chỗ rồi à?"
Cố Dự ho nhẹ một tiếng: "Không nhầm, anh ấy tới tìm Lê Chi."
Con ngươi Cố Yên Nhiên co rút lại, biểu cảm đầy kinh ngạc, tìm Lê Chi ư?
Lê Chi, cái con bé nhà quê thất lạc bao năm kia, sao có thể quen biết cậu cả nhà họ Chu được? Giỡn đấy à?
Chu Độ nghe Cố Dự gọi Lê Chi là chị, lại thấy Cố Yên Nhiên cũng ở đây, tưởng rằng Lê Chi là họ hàng của nhà họ Cố. Cả nhà bọn họ biết chuyện cô bị tai nạn nên cùng đến thăm.
Anh liếc nhìn mọi người rồi hỏi: "Bây giờ tôi vào có tiện không? Không thì tôi quay lại sau."
Cố Dự lắc đầu, nghiêng người nhường đường: "Không sao, anh vào đi."
Cố Yên Nhiên cũng tò mò muốn biết chuyện gì đang diễn ra, đương nhiên không để anh ta rời đi: "Đúng đó, không có gì bất tiện đâu. Anh Chu, mời anh vào."
Chu Độ gật đầu, bước vào phòng bệnh. ...
Lê Chi nhìn thấy Chu Độ bước vào, nhướng mày: "Sao anh lại tới đây?"
Chu Độ đi đến đầu giường, đặt túi đồ ăn trong tay lên bàn nhỏ bên cạnh, giải thích: "Tôi tới thăm A Tiễn, tiện thể mang chút đồ ăn cho cô, lại không ngờ cô đổi phòng rồi. Trong này là canh thuốc bổ."
Lê Chi liếc nhìn túi: "Cảm ơn anh nhé."
"Không có gì." Chu Độ ngẩng đầu, nhìn về phía Giang Như Vận đang ngồi trên sofa, chào hỏi: "Cháu chào bác Giang."
Giang Như Vận gật đầu, vẻ mặt cũng đầy bất ngờ. Ánh mắt bà ấy đảo qua giữa hai người, không tin nổi: "Hai đứa... quen nhau à?"
"Vâng. Cháu cũng không ngờ cô ấy lại có quan hệ họ hàng với gia đình bác. Vừa nãy còn tưởng mình vào nhầm phòng." Chu Độ đáp.
Giang Như Vận vừa định nói rằng Lê Chi không phải người ngoài mà là con gái ruột của bà ấy thì giọng Cố Yên Nhiên bất ngờ chen vào.
"Anh Chu, anh quen chị em từ khi nào vậy?"
Chu Độ quay sang nhìn cô ta: "Quen biết qua em trai tôi."
"Là cậu Chu à..." Cố Yên Nhiên gật đầu, lại nhìn về phía Lê Chi đang nằm trên giường, mỉm cười hỏi: "Chị, sao chị quen cậu Chu hay vậy?"
"Trước đây từng là bạn chung phòng bệnh." Lê Chi trả lời thản nhiên.
Cố Yên Nhiên nghe vậy liền thở phào. Cô ta biết ngay loại người như Lê Chi sao có thể quen biết mấy cậu ấm nhà họ Chu được, hóa ra chỉ là vô tình nằm chung một phòng, đúng là may mắn thật.
Nhưng dù sao đi nữa, cô ta cũng chẳng cần phải lo lắng gì.
Cho dù Chu Độ có để ý đến Lê Chi thì cùng lắm cũng chỉ vì cô xinh đẹp, chơi bời một chút thôi, chứ muốn cưới về làm vợ thì... đừng mơ.
"Chu Độ, em trai cháu bị sao thế?" Giang Như Vận hỏi.
"Cũng bị tai nạn giao thông ạ." Chu Độ trả lời.
"Có bị nặng lắm không?" Bà ấy lại hỏi.
Chu Độ đẩy nhẹ gọng kính trên sống mũi: "Không nặng lắm đâu ạ, chỉ bị gãy xương chân thôi. So với Lê Chi, vết thương đó chẳng đáng gì."
Giang Như Vận gật đầu: "Không sao là tốt rồi."
Chu Độ thu lại ánh mắt, nhìn về phía Lê Chi đang nằm trên giường: "Vậy tôi không làm phiền nữa, tôi đi trước đây."
"Được." Lê Chi đáp lại.
Chu Độ chào mọi người rồi quay người rời khỏi phòng bệnh.