Chương 17: Lừa Đảo Kiểu Mới 1

Mẹ Ruột Độc Ác Là Lão Tổ Huyền Học

Dị Thứ Trạch 25-02-2026 19:12:31

Chu Độ hơi nhíu mày: "Lê đại sư?" "Anh à, là thế này. Lê đại sư là một chuyên gia huyền học, xem bói cực kỳ chính xác, thế nên em mới gọi cô ấy là 'Lê đại sư'." Chu Tiễn giải thích. Chu Độ vốn dĩ không tin mấy thứ mê tín này, trong lòng bắt đầu nghi ngờ cậu em trai mình quá ngây thơ, bị cái gọi là "đại sư" này lừa gạt rồi. Vả lại, nếu đã xem bói chuẩn như vậy thì sao lại để bản thân bị đưa vào viện? Ngược lại trông giống kiểu bị người ta phát hiện lừa đảo rồi bị đánh cho nhập viện thì có. Chu Độ trấn định lại: "Vậy hai người quen nhau thế nào?" "Quen trong phòng livestream ấy. Lê đại sư livestream xem bói trên mạng." Chu Tiễn trả lời. "Thế sao hai người lại ở chung một phòng bệnh?" Chu Độ hỏi tiếp. "Có lẽ là duyên phận thôi. Vừa mới quen trên mạng một giây trước, giây sau đã gặp nhau trong phòng bệnh, trùng hợp đến không thể trùng hợp hơn được nữa." Chu Tiễn nói. Nhưng Chu Độ không tin vào cái gọi là duyên phận. Trên đời sao lại có chuyện trùng hợp đến vậy? Ngược lại càng giống như là cố tình sắp đặt. Không chừng em mình đã bị cô ta để mắt tới từ trước rồi. Có lẽ đây là một kiểu kịch bản lừa đảo mới. "Vậy vụ tai nạn xe của em là sao?" Chu Độ tiếp tục truy hỏi. Chu Tiễn liếc nhìn chân trái của mình, vò tóc, lộ vẻ ân hận: "Cũng tại em cả. Rõ ràng Lê đại sư đã bảo em tối qua đừng ra ngoài, mà em lại nghĩ chỉ xuống công viên gần nhà dắt chó đi dạo thôi, có gì nghiêm trọng đâu. Không ngờ lúc băng qua đường lại gặp xe bị hỏng phanh, em lại cúi đầu nhìn điện thoại, không kịp tránh, thế là bị tông." Chu Độ nghe vậy, lại càng cảm thấy tai nạn này có thể là dàn dựng từ trước, mục đích là khiến em mình tin rằng Lê đại sư "xem quá chuẩn". "Vậy à." Anh ta trầm ngâm, thu hồi ánh nhìn rồi quay đầu sang nhìn Lê Chi đang nằm ở giường bên kia. Cánh tay và chân cô đều bó bột, đầu còn quấn băng, trông như bị thương rất nặng nhưng mặt mũi lại hoàn toàn không có lấy một vết trầy xước, quá mức bất hợp lý. Chu Độ thậm chí còn nghi ngờ rằng cô có người quen trong bệnh viện, cố tình sắp xếp để vào cùng phòng với em trai anh ta nhằm tiếp cận sâu hơn. Rất có thể cô ta không hề bị thương, chỉ giả vờ như vậy để tỏ ra yếu đuối, nhằm gợi lòng thương hại. Còn việc mang theo một đứa trẻ bên mình thì lại càng khiến người khác mất cảnh giác. Chu Độ đẩy nhẹ gọng kính trên sống mũi, trong mắt ánh lên tia lạnh lẽo: "Chào cô Lê." Lê Chi gật đầu: "Chào anh." Chu Độ khẽ mỉm cười: "Nghe A Tiễn nói cô xem bói rất chuẩn, không biết có thể xem giúp tôi một quẻ không?" Đương nhiên Lê Chi biết anh ta đang nghi ngờ mình là kẻ lừa đảo: "Được thôi. Xem một lần hai nghìn, anh muốn xem gì?" "Tiền nong không thành vấn đề. Vậy nhờ cô xem giúp tôi khi nào tôi lấy vợ." Chu Độ nói. Lê Chi nhìn thẳng vào mặt anh ta một giây, lạnh nhạt đáp: "Anh thích người đồng giới, sẽ không kết hôn." Chu Tiễn nghe vậy thì sững sờ, nhìn sang Chu Độ với ánh mắt phức tạp. Anh ta vốn không kỳ thị người đồng tính, chỉ là không ngờ người anh trai mà mình vô cùng tôn trọng lại là người đồng tính. Hoàn toàn không thể đoán ra. Bảo sao trước giờ chưa từng thấy anh hẹn hò với cô gái nào, còn luôn né tránh mỗi khi ba mẹ giục cưới, thì ra là thích đàn ông. "Anh... anh..." Chu Tiễn ngập ngừng, không biết nên nói gì. Chu Độ cũng ngây người ra, không ngờ bí mật sâu kín nhất của mình lại bị nói toạc ra như thế. Trong lúc nhất thời anh ta cũng không rõ là cô đoán mò hay thật sự có khả năng xem bói chuẩn.