Chương 14: Trở Thành Bạn Chung Phòng Bệnh 2

Mẹ Ruột Độc Ác Là Lão Tổ Huyền Học

Dị Thứ Trạch 25-02-2026 19:12:31

Lê Chi nhướng mày, cũng không vội, biết việc này phải cho cậu bé chút thời gian. Cô quay lại nhìn điện thoại, mở ra trang mua sắm trực tuyến, chuẩn bị mua một chiếc điện thoại di động mới. Cái điện thoại cô đang dùng chẳng khác gì hàng tái chế, mặt lưng vỡ, màn hình bị nứt, dùng thì lag, chẳng mượt mà chút nào. Lê Chi trực tiếp đặt mua chiếc điện thoại mới nhất trên trang web chính thức của một hãng điện thoại nổi tiếng. Cô mua hai chiếc, chiếc còn lại là cho Lê Yến Kinh, nếu không nhóc củ cải này không có gì giải trí, suốt ngày cứ ngơ ngác ngồi ở bên giường nhìn mình, thật đáng thương. Trả tiền xong, Lê Chi lướt màn hình, lại xem quần áo trẻ em, mua cho Lê Yến Kinh vài bộ quần áo. Vừa đặt mua xong, cô mới đặt điện thoại xuống thì nghe thấy tiếng mở cửa. Lê Chi ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy hai y tá đang đẩy một chiếc giường hậu phẫu vào phòng. Ánh mắt cô dừng lại trên người nằm trên giường, khẽ nhướng mày: "Thật đúng là không nghe lời mà." Đây là phòng bệnh dành cho hai người, giường bên cạnh vẫn trống từ lúc cô nhập viện đến giờ. Y tá chuyển Chu Tiễn lên giường còn trống, lại kéo rèm ngăn giữa hai giường lại, sắp xếp lại đồ đạc của Chu Tiễn rồi rời khỏi phòng. Lê Chi lắc đầu, thu ánh mắt về, quay sang nhìn con trai đang ngồi bên giường: "Con trai, muộn rồi đấy. Đi rửa mặt rồi lên giường ngủ đi con." Lê Yến Kinh ngoan ngoãn dạ một tiếng, từ ghế bước xuống, mang đôi dép vừa được mua rồi đi vào nhà vệ sinh trong phòng bệnh. Rửa mặt xong, cậu quay lại hạ thấp giường bệnh, cởi dép trèo lên giường, chui vào chăn nằm cạnh Lê Chi. Mặc dù buổi chiều đã ngủ khá lâu nhưng ngửi thấy mùi thơm trên người mẹ, Lê Yến Kinh cũng dần dần nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ bình yên. ... Chu Tiễn chậm rãi mở mắt ra, cảm nhận được cơn đau nhói ở chân khiến anh ta không nhịn được khẽ rít lên. Anh ta cúi đầu nhìn chân trái đang bó bột rồi lập tức quay đầu nhìn về phía tủ đầu giường, chỉ thấy quần áo và điện thoại di động của mình đều đặt ở đó. Vừa với tay định lấy điện thoại, bên tai liền vang lên một giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng: "Tỉnh rồi à?" Chu Tiễn hơi sững người, lập tức ngẩng đầu nhìn về phía hướng phát ra âm thanh, hình như là từ giường bên cạnh. Chỉ là sao nghe giọng nói này có chút quen tai, hình như hôm nay mình đã nghe qua ở đâu đó rồi. Chu Tiễn nhìn tấm rèm ngăn ở giữa hai giường: "Cô đang nói chuyện với tôi à?" "Chứ còn ai nữa, chẳng lẽ nơi này còn có người khác sao?" Lúc này Chu Tiễn mới nhận ra, giọng nói này sao giống Lê đại sư vậy? Anh ta vừa định lên tiếng xác nhận thì tấm rèm giữa hai giường từ từ được kéo sang một bên, lộ ra người nằm trên chiếc giường bên cạnh. Khi nhìn rõ gương mặt kia, Chu Tiễn hoàn toàn sững sờ, trên mặt đầy vẻ khó tin: "Lê, Lê đại sư?!" Sao lại trùng hợp đến thế, hôm nay mình mới nói chuyện, thế mà đã nhanh như vậy có thể gặp mặt ngoài đời, còn trở thành bạn chung phòng bệnh nữa! "Không phải tôi đã bảo anh tối nay đừng ra ngoài rồi à, sao lại không nghe lời thế? Lê Chi bình thản nói. Nói đến đây Chu Tiễn lại càng hối hận, giơ tay gãi giã mũi, ngượng ngùng nói: "Tôi thấy trời còn chưa tối hẳn, mà trong nhà chỉ có tôi và Cam Bự. Cô cũng biết đấy, chó thì ngày nào cũng phải ra ngoài đi dạo, với cả công viên chỉ ở cách nhà tôi vài trăm mét thôi, tôi mới nghĩ chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra. Ai mà ngờ lại bị xe đâm ngay khi băng qua đường chứ."