Chương 19: Thế Giới Của Hai Người 1

Mẹ Ruột Độc Ác Là Lão Tổ Huyền Học

Dị Thứ Trạch 25-02-2026 19:12:30

"Làm gì có chuyện đó chứ." Chu Độ nói: "Mẹ, con còn có việc, con cúp máy trước đây, có gì tối con về rồi nói sau." "Được." Mẹ Chu đáp lại. Sau khi cúp điện thoại, Chu Độ cất di động đi, ánh mắt rơi lên người Chu Tiễn: "A Tiễn, em..." Chu Tiễn khoát tay: "Em có làm sao đâu, cho dù chúng ta không có quan hệ máu mủ thì anh vẫn là anh ruột của em, sẽ không vì bất cứ điều gì mà thay đổi đâu." Khóe môi Chu Độ cong lên: "Ừ, đúng thế." Anh ta lại quay đầu nhìn về phía Lê Chi, thẳng thắn nói: "Cô Lê, tôi xin lỗi vì những suy đoán ác ý của mình trước đó về cô." Lê Chi nhướng mày, ánh mắt nhìn anh ta thoáng thêm chút tán thưởng: "Không sao, chuyện thường tình thôi mà." "Hả?" Chu Tiễn nhìn Chu Độ rồi lại nhìn sang Lê Chi, đầy nghi hoặc hỏi: "Anh, anh đã suy đoán ác ý gì về Lê đại sư vậy?" "Anh cho rằng cô ấy là kẻ lừa đảo, chuyên lừa gạt những người đầu óc đơn giản như em, đang áp dụng một loại lừa đảo kiểu mới với em." Chu Độ giải thích. "Không phải đâu, sao em lại đầu óc đơn giản chứ, em cũng phải kiểm chứng kỹ rồi mới tin Lê đại sư thật sự là đại sư mà!" Chu Tiễn phản bác. "Vậy à, thế thì em thông minh hơn một chút rồi." Chu Độ nói. Khóe miệng Chu Tiễn giật giật: "Anh à, rốt cuộc là anh khen em hay đang chê em vậy?" "Tất nhiên là khen em rồi." Chu Độ đáp. "Ha ha, sao em chẳng tin chút nào nhỉ." Chu Tiễn dừng một chút rồi bỗng nhớ ra điều gì đó, liền hỏi: "À đúng rồi, anh, Cam Bự vẫn khỏe chứ?" "Yên tâm, ăn uống ngủ nghỉ đều bình thường." Chu Độ nói. Chu Tiễn gật gù: "Thế thì tốt, em còn sợ nó nhớ em đến mức chẳng buồn ăn uống nữa cơ." "Chắc chắn không đến mức ấy đâu." Chu Độ thu hồi ánh nhìn, lại quay sang Lê Chi, cuối cùng dừng mắt ở cậu bé vẫn ngồi yên lặng bên giường bệnh: "Cô Lê, đây là em trai cô sao?" "Không phải, là con trai tôi." Lê Chi đáp. Ánh mắt Chu Độ thoáng hiện vẻ kinh ngạc, không ngờ cô trẻ thế mà đã có con trai: "Thì ra là vậy, thế sao không thấy chồng cô ở đây?" Chu Tiễn lập tức chen vào: "Ôi trời, anh, người ta là mẹ đơn thân, đã ly hôn lâu rồi." Lê Yến Kinh nghe vậy khẽ nhíu mày, ly hôn sao? Cậu nhớ trước kia khi Lê Chi mất kiểm soát đã từng nói rằng cậu là một đứa con hoang, ngay cả chính cô cũng chẳng biết người đàn ông đã khiến cô mang thai là ai. Vậy cô ly hôn với ai? Lê Yến Kinh ngẩng đầu nhìn Lê Chi, ánh mắt như đang chất vấn có phải cô lại đang nói dối nữa không. Nhưng Lê Chi không đáp lại ánh nhìn của cậu, chỉ đưa tay xoa đầu cậu rồi quay sang nói với Chu Độ: "Đúng vậy, tôi không có chồng." Chu Độ nghĩ hai mẹ con họ chắc cũng chẳng dễ dàng gì. Huống hồ, bị thương thế này mà bên cạnh lại không có người lớn chăm sóc thì sao ổn được. Thế là anh ta mở miệng: "Cô Lê, hay là để tôi tìm giúp cô một hộ lý đi, cũng có thể giúp chăm sóc con cô nữa." "Không sao, không cần đâu, con trai tôi có thể chăm sóc tôi." Lê Chi nói. "Ờ..." Ánh mắt Chu Độ rơi xuống cậu bé chỉ cao hơn mép giường bệnh một chút, trong lòng hơi hoài nghi liệu có phải cô đang nói đùa không. Lê Chi nhìn ra suy nghĩ trong lòng anh ta: "Không phải đùa đâu, con trai tôi rất biết chăm sóc người khác, anh đừng xem thường thằng bé." Cô ngừng một chút, rồi nói tiếp: "Hơn nữa tôi cũng không thích để người lạ chăm sóc, ý tốt của anh tôi xin nhận." "Anh à, người ta đây chính là con trai kiểu bố đấy." Chu Tiễn cười nói.