Sơn Phong gửi tặng Nốt Nhạc số 1 x1.
Lê Chi thấy hiệu ứng hiện lên trên màn hình, lập tức gửi yêu cầu kết nối cho đối phương.
Ngay sau đó, ở góc dưới bên phải màn hình xuất hiện một người đàn ông trông khoảng hơn bốn mươi tuổi.
"Lê đại sư, chào cô."
Ánh mắt Lê Chi rơi vào gương mặt mang theo chút tử khí của ông ta, khẽ nhướng mày: "Chào anh, muốn xem về điều gì?"
Sơn Phong mím môi, trong ánh mắt thấp thoáng nét lo lắng bất an, chậm rãi nói: "Lê đại sư, chuyện là thế này. Mẹ tôi có tổng cộng bốn người con trai. Bốn năm trước mẹ tôi qua đời. Ngay trong năm đầu tiên sau khi mẹ tôi mất, anh cả tôi vì tai nạn xe mà đột ngột qua đời. Năm thứ hai, anh hai tôi bị chậu hoa rơi xuống từ trên tầng trong khu nhà đập trúng mà chết. Năm nay, anh ba tôi trượt chân ngã xuống ở công trường, tử vong tại chỗ."
"Chuyện này thật sự quá bất thường, mỗi năm một người mất. Tôi bắt đầu nghi ngờ chẳng lẽ năm sau sẽ đến lượt tôi..."
"Lê đại sư, xin cô hãy xem giúp tôi, rốt cuộc đây là chuyện gì..."
Cam Bự: [Chẳng lẽ nhà ông ấy bị ai đó nguyền rủa rồi?]
Vận Vận: [Trời ạ, đáng sợ quá, trước đây chưa từng mời cao nhân nào xem giúp sao?]
Ngoài Ánh Sáng Năm Quang: [Có phải lúc mẹ ông ấy còn sống, bốn anh em không hiếu thuận, không nuôi dưỡng bà, nên sau khi mất đi bà oán hận rồi lần lượt kéo các con theo không?]
"Làm sao có chuyện chúng tôi không phụng dưỡng mẹ được, cả bốn anh em đều rất hiếu thuận." Sơn Phong vội vàng lắc đầu phủ nhận.
"Bây giờ anh hãy đi tới nơi chôn cất mẹ anh một chuyến, tôi muốn xem mộ phần của bà ấy." Lê Chi mở miệng nói.
Nghe vậy, Sơn Phong thoáng sững sờ rồi hỏi lại: "Lê đại sư, ý cô là... mộ của mẹ tôi có vấn đề sao?"
Ông ta ngập ngừng, chợt nhớ ra điều gì đó, liền nói tiếp: "Mộ phần của mẹ tôi là do lúc trước anh cả bỏ tiền mời cao nhân tới, cố ý chọn một nơi phong thủy cực tốt, thời gian an táng cũng được tính toán kỹ lưỡng. Hơn nữa còn bảo chúng tôi không cần hỏa táng thi thể mẹ mà đem chôn cả người lẫn quan tài. Ông ta nói làm vậy có thể giúp con cháu vượng tài vượng lộc."
"Vượng tài vượng lộc cho con cháu sao?" Lê Chi nhướng mày: "Chuyện đến mức này rồi, anh vẫn còn dám tin cái này sao?"
Cam Bự: [Ôi giời, cái này đâu phải vượng tài vượng lộc đâu, rõ ràng là khắc con khắc cháu mà... ]
Cậu Bé Bọt Biển: [Vậy hóa ra cái gọi là cao nhân kia có vấn đề, chẳng qua chỉ là kẻ lừa đảo giang hồ thôi sao?]
Ngủ Sớm Không Thức Đêm: [Trời đất, nếu đúng như vậy thì cái giá phải trả đâu phải bình thường, mỗi năm một mạng người... ]
Khuôn mặt Sơn Phong càng thêm khó coi, ông ta cũng không dám chần chừ nữa: "Lê đại sư, tôi lập tức đến mộ phần của mẹ tôi ngay, khoảng hai mươi phút là tới."
Lê Chi khẽ gật đầu: "Vậy tôi ngắt kết nối trước, đợi anh đến nơi rồi hãy gửi yêu cầu lại."
"Được, tôi biết rồi." Sơn Phong đáp.
Lê Chi đưa tay ngắt kết nối với ông ta rồi quay sang nói với mọi người trong phòng livestream lần nữa: "Ok, còn ai tiếp theo không?"
Lan Tâm gửi tặng Nốt Nhạc số 1 x1.
Lê Chi lập tức gửi yêu cầu kết nối cho Lan Tâm.
Ngay giây tiếp theo, ở góc dưới bên phải màn hình xuất hiện một người phụ nữ, sắc mặt có chút tiều tụy.
"Lê đại sư, chào cô."
Lê Chi gật đầu: "Chào chị, chị muốn xem về điều gì?"
Lan Tâm lắc đầu: "Lê đại sư, tôi không xem cho mình, tôi là đến vì con gái tôi."