Chương 45: Nữ Quỷ Đeo Bám 1

Mẹ Ruột Độc Ác Là Lão Tổ Huyền Học

Dị Thứ Trạch 25-02-2026 19:12:27

Chu Tiễn nhìn Chu Độ vừa quay về sau khi mang đồ ăn đi: "Anh, sao anh lại hỏi em có nhớ nhầm số phòng bệnh không? Em đâu có nhớ nhầm, số là do Lê đại sư gửi cho em, trưa nay người ta giao cơm cũng không nhầm mà." Chu Độ đi tới, ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường bệnh, mở miệng giải thích: "Lúc đó người mở cửa cho anh là Cố Dự nên phản xạ đầu tiên của anh là nghĩ mình vào nhầm phòng." "Cố Dự?" Chu Tiễn ngẩn người, sau đó phản ứng lại: "Ý anh là thằng nhóc nhà họ Cố ấy hả?" Chu Độ khẽ gật đầu: "Ừ." "Khoan đã, Lê đại sư với Cố Dự sao?" Chu Tiễn hơi bối rối: "Họ có quan hệ gì với nhau?" "Hình như Lê Chi là họ hàng bên nhà họ Cố, bác Giang, cả Cố Yên Nhiên cũng có mặt, chắc là cùng tới thăm cô ấy. Cố Dự gọi cô ấy là chị, chắc là chị họ." Chu Độ đáp. Chu Tiễn gật gù: "À, thì ra là vậy. Không ngờ Lê đại sư lại có liên hệ với nhà họ Cố, em cứ tưởng cô ấy chỉ là một bà mẹ đơn thân bình thường." Nói đến đây, anh ta dừng một chút, bỗng nhớ ra điều gì đó, lập tức lấy lá bùa hộ mệnh được kẹp trong ốp điện thoại ra, lắc lắc trong tay: "Anh, nhìn này, đây là bùa hộ mệnh Lê đại sư tặng em đó." Chu Độ nhướng mày: "Bùa hộ mệnh?" "Anh, em nói anh nghe, lá bùa này lợi hại lắm luôn..." Chu Tiễn không kìm được liền thao thao bất tuyệt kể lại công dụng của lá bùa. Chu Độ đưa tay cầm lấy, ánh mắt rơi trên lá bùa: "Thật sự thần kỳ vậy sao?" "Em tin lời Lê đại sư nói." Chu Tiễn gãi đầu: "Mà thật ra bây giờ em cả ngày nằm trong bệnh viện, cũng chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Ai lại mong suốt ngày gặp chuyện đâu chứ." "Quan trọng là Lê đại sư nói sau này em sẽ không gặp chuyện gì cả, nên chắc lá bùa này... cũng không cần dùng đến." Ánh mắt Chu Độ khẽ động, đưa lại lá bùa hộ mệnh trong tay cho Chu Tiễn: "Đổi góc nhìn thử xem, chính vì em luôn mang bên người lá bùa hộ mệnh này, được nó bảo vệ nên mới không có chuyện gì xảy ra." Hai mắt Chu Tiễn lập tức sáng rực: "Đúng rồi, anh nói có lý, anh vẫn thông minh nhất!" Anh ta đẩy lại lá bùa: "Anh, lá bùa hộ mệnh này để anh giữ đi, mang theo bên người có thể bảo vệ anh. Lát nữa em tìm Lê đại sư mua thêm, đến lúc đó chia cho ba mẹ mỗi người một cái." Chu Độ không từ chối, quả thật anh ta cũng muốn kiểm chứng xem lá bùa này có thật sự linh nghiệm không: "Được, vậy anh nhận." Hai anh em lại trò chuyện thêm một lúc. Thấy trời đã tối, Chu Tiễn nói: "Anh, cũng muộn rồi, anh về đi. Con Cam Bự chắc còn đang đợi anh dắt nó đi dạo đấy." Chu Độ ừ một tiếng, cất lá bùa hộ mệnh vào túi, chào em trai mình rồi rời khỏi phòng bệnh. ... Ra khỏi tòa nhà nội trú, đi thêm một đoạn đường ngắn, Chu Độ đến chỗ đỗ xe. Bãi đậu xe này không có đèn đường, lúc này xung quanh tối om, cũng chẳng có ai qua lại, vô cùng yên tĩnh. Chu Độ mở cửa xe, ngồi vào trong. Nhưng ngay khoảnh khắc đóng cửa lại, anh ta chợt cảm thấy một luồng khí lạnh buốt xộc đến. Anh ta cau mày, cảm thấy có gì đó là lạ. Bây giờ đang là tháng Sáu, dù có gió thì cũng là gió nóng, sao lại có cảm giác lạnh buốt như thế được? Hơn nữa điều hòa trong xe vẫn chưa bật. Tuy vậy, anh ta cũng không nghĩ gì nhiều, khởi động xe, một tay cầm vô lăng, lái xe rời đi. Lái xe đi được một đoạn, Chu Độ bắt đầu cảm thấy có điều không ổn. Cái ngã tư này, anh ta nhớ rõ là mình đã đi qua rồi, sao lại quay trở lại đây? Anh ta nhìn vào gương chiếu hậu hai bên, phát hiện không biết từ khi nào, phía sau không còn một chiếc xe nào cả.