Chu Độ lại nhìn sang cậu ta: "Cô Lê có con trai chăm sóc, em thì không, nên chắc chắn em cần có hộ lý."
"Cũng đúng, vậy lát nữa anh giúp em tìm một người đi." Chu Tiễn nói.
"Được." Chu Độ gật đầu. ...
Sau khi Chu Độ rời đi không bao lâu thì có một cô hộ lý bước vào.
Lê Chi nghĩ đến việc mình còn phải livestream, mà hiện tại trong phòng bệnh lại có thêm người ngoài thì rõ ràng rất bất tiện, chẳng còn chút riêng tư nào.
Đúng lúc có y tá đi vào, cô liền đưa ra yêu cầu muốn đổi sang phòng bệnh đơn.
Chu Tiễn nghe vậy, không nhịn được hỏi: "Ủa, Lê đại sư, sao tự nhiên cô lại muốn đổi phòng vậy?"
"Không tiện, người đông quá." Lê Chi mỉm cười: "Tôi vẫn thích thế giới hai người với con trai hơn."
Chu Tiễn bĩu môi, cũng không ép buộc: "Thôi được rồi, tôi còn tính ở cùng cho vui, như vậy cũng đỡ buồn chứ."
"Buồn thì chơi điện thoại đi." Lê Chi nói.
"Thế hôm nay cô còn livestream không?" Chu Tiễn hỏi tiếp.
Lê Chi liếc nhìn nhóc củ cải bên giường: "Có chứ, không livestream thì lấy gì nuôi con trai tôi."
"Vẫn là khung giờ như hôm qua à?" Chu Tiễn lại hỏi.
"Chưa chắc, tùy hứng thôi. Có thể là livestream buổi sáng, cũng có thể buổi chiều ngủ dậy mới livestream, hoặc là ăn xong cơm tối mới mở. Nói chung là thời gian không cố định." Lê Chi đáp.
"Được, lúc nào cô livestream thì nhắn cho tôi một tiếng." Chu Tiễn dừng một chút, nghĩ tới chuyện cả hai chưa kết bạn WeChat, bèn nói ngay: "Lê đại sư, chúng ta thêm WeChat đi."
"Được." Lê Chi gật đầu, mở WeChat ra, bấm vào mã QR rồi đưa điện thoại cho Lê Yến Kinh: "Con trai, mang điện thoại qua cho chú ấy quét."
Lê Yến Kinh nhận lấy, liếc màn hình một cái rồi từng bước chậm rãi đi đến giường bệnh của Chu Tiễn, không chút biểu cảm đưa màn hình cho anh ta.
Chu Tiễn dùng di động của mình quét mã, gửi yêu cầu kết bạn cho Lê Chi:
"Ok, Lê đại sư, tôi add cô rồi."
Nghe vậy, Lê Yến Kinh lập tức xoay người trở lại, trả điện thoại lại cho Lê Chi.
Cô nhận lấy, đồng ý lời mời kết bạn của anh ta: "Xong rồi."...
Phía bệnh viện xử lý khá nhanh.
Sau khi Lê Chi đề nghị trả thêm tiền để đổi sang phòng đơn, chẳng bao lâu đã có y tá đẩy cô qua.
Lê Chi đảo mắt nhìn quanh phòng bệnh đơn một lượt rồi hỏi: "Thế nào, con trai, thích thế giới hai người của mẹ con mình chứ?"
Lê Yến Kinh không đáp, chỉ lặng lẽ sắp xếp lại đồ đạc sinh hoạt mang theo.
"Không nói tức là đồng ý rồi." Lê Chi cười nói.
Động tác của Lê Yến Kinh khựng lại, khóe mắt lén liếc về phía cô nằm trên giường nhưng vẫn không mở miệng phản bác.
Khóe môi Lê Chi khẽ cong, biết cậu chỉ là ngại ngùng nên cũng không trêu chọc thêm nữa.
Cô thu lại ánh mắt, ngồi dựa vào đầu giường, nghĩ thời gian vẫn còn sớm, chẳng có việc gì làm, dứt khoát mở livestream nửa tiếng.
"Con trai, mẹ chuẩn bị làm việc đây, con ngoan ngoãn ngồi yên nhé."
Lê Yến Kinh ngẩng đầu nhìn cô: "Sớm thế ạ?"
"Không có việc gì thì tất nhiên phải tranh thủ kiếm tiền rồi." Lê Chi nói.
Lê Yến Kinh mím môi: "Mẹ không thể nằm nghỉ cho khỏe sao... Kiếm tiền thì có thiếu gì lúc khác... Hơn nữa chẳng phải mẹ mới kiếm được bốn nghìn rồi sao?"
Lê Chi đưa tay chọc nhẹ gương mặt nhỏ nhắn nghiêm túc của cậu, khẽ cười thành tiếng: "Con yên tâm đi, cơ thể mẹ mẹ biết rõ nhất. Ai cũng nói thể chất mẹ khác hẳn người thường, tốc độ hồi phục tự nhiên cũng nhanh gấp mấy lần bình thường."
"Hơn nữa, mẹ chỉ livestream chừng nửa tiếng thôi, chẳng lâu lắm đâu. Chỉ là chuyện động mồm động miệng, sao mà mệt được."