Lê Yến Kinh vừa ra khỏi phòng bệnh, còn cách thang máy một đoạn thì đã thấy Cố Yên Nhiên đang đứng đợi ở đó.
Cậu dừng bước một chút, tuy không thích đi chung với cô ta nhưng vẫn tiếp tục bước về phía đó.
Cố Yên Nhiên thấy cậu đi tới thì giơ tay bấm thang máy: "Đưa đồ xong rồi à?"
Lê Yến Kinh dừng lại bên cạnh cô ta, không đáp lời, như thể không hề nghe thấy câu hỏi.
Cố Yên Nhiên không nhịn được đảo mắt, dứt khoát cũng không làm ra vẻ thân thiết nữa.
Hai người một trước một sau quay về phòng bệnh, thấy Lê Chi đang nói chuyện với Giang Như Vận, bầu không khí dường như khá hòa thuận.
Giang Như Vận nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu nhìn lại, ánh mắt rơi trên người Lê Yến Kinh đang đi phía trước, ánh mắt bà ấy sáng lên, lập tức đứng dậy khỏi ghế: "Yến Kinh, cháu về rồi à."
Lê Yến Kinh gật đầu: "Vâng ạ."
"Con trai, gọi bà nội đi." Lê Chi lên tiếng nhắc.
Cố Yên Nhiên chen vào, cười nói: "Bà nội? Không phải nên gọi là bà ngoại à?"
Lê Chi nhướng mày xinh đẹp: "Con trai chị theo họ mẹ, đương nhiên là phải gọi là bà nội rồi."
"Họ mẹ?" Giang Như Vận hơi ngạc nhiên, có chút bất ngờ: "Mẹ còn tưởng Yến Kinh theo họ bố, trùng hợp lại trùng với họ con chứ."
"Là theo họ của con." Lê Chi nói.
Ánh mắt Cố Yên Nhiên khẽ lóe lên, cảm thấy có điều gì đó không ổn: "Chị à, sao lại theo họ chị? Bình thường không phải con cái đều theo họ cha sao?"
"Đúng đó." Giang Như Vận cũng có chút thắc mắc.
Lê Chi khẽ mỉm cười: "Là chị yêu cầu, anh ta đương nhiên không dám ý kiến gì."
Giang Như Vận cũng không nghi ngờ gì thêm. Dù sao thì người kia cũng đã chết, nhắc lại cũng chẳng có gì đáng nói: "Phải rồi, Chi Chi, đợi con xuất viện xong, con và Yến Kinh đổi lại họ đi."
"Không cần, cứ giữ nguyên như bây giờ là được rồi." Lê Chi từ chối: "Những cái này chẳng qua chỉ là hình thức thôi, không cần quá bận tâm đâu. Mẹ con con chuyển về nhà là được."
Giang Như Vận cũng không ép buộc, đối với đứa con gái ruột mà bà ấy đã bỏ lỡ suốt hơn hai mươi năm, giờ chỉ muốn bù đắp thật tốt nên đương nhiên là chiều theo mọi ý muốn của cô. Bà gật đầu: "Được, đến lúc đó mẹ sẽ nói với ba con một tiếng."
"Vâng." Lê Chi đáp, ánh mắt lại rơi lên người Lê Yến Kinh, nhắc nhở: "Chào bà đi con."
Lê Yến Kinh ngẩng đầu nhìn Giang Như Vận, im lặng vài giây rồi chậm rãi mở miệng gọi: "Bà nội..."
Giang Như Vận kéo cậu bé vào lòng, xoa nhẹ má cậu, trên mặt tràn đầy niềm vui: "Được được, cháu trai ngoan của bà nội."
Bà ấy đối mặt với ánh mắt của Lê Yến Kinh, trước đó chưa nhìn kỹ, giờ nhìn kỹ lại thì cảm thấy đường nét khuôn mặt cậu bé này sao mà quen thuộc quá, hình như đã từng thấy ở đâu đó rồi...
"Yến Kinh, có phải cháu không thích dì không?" Cố Yên Nhiên bỗng lên tiếng hỏi.
Giang Như Vận hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn cô ta: "Yên Nhiên, con nói gì vậy?"
Cố Yên Nhiên khẽ cắn môi, vẻ mặt như có chút ấm ức: "Lúc nãy chẳng phải con đi cùng Yến Kinh xuống lầu sao, con còn tự xưng là dì út trước mặt thằng bé, vậy mà nó lại nói là nó không có dì út... Con nói gì, nó cũng không thèm để ý đến con..."
Cô ta dừng một chút, khẽ liếc về phía Lê Chi đang nằm trên giường bệnh, tiếp tục nói: "Không biết có phải do chị không thích con, cảm thấy con đã chiếm mất hơn hai mươi năm thân phận vốn thuộc về chị nên mới khiến Yến Kinh cũng không có ấn tượng tốt với con hay không..."
Lê Chi khẽ nhướng mày, trong đáy mắt thoáng hiện vẻ châm chọc. Không ngờ con hàng giả này lại không kiềm được mà ra chiêu sớm như vậy, bắt đầu giở trò gây khó dễ cho mình rồi.
"Chuyện này..." Giang Như Vận quay lại nhìn Lê Chi trên giường, lại cúi đầu nhìn cháu trai trong lòng, hỏi: "Yến Kinh, chuyện này là sao? Yên Nhiên là dì út của cháu đấy."