Anh ta giơ ba ngón tay lên, tiếp tục nói: "Lê đại sư, sau này nhất định tôi sẽ ngoan ngoãn nghe lời cô, không dám có tư tưởng may rủi nữa!"
Lê Chi khẽ nhướng mày: "Yên tâm đi, sau này anh sẽ không gặp phải chuyện gì xui xẻo nữa đâu."
Chu Tiễn nghe xong, ánh mắt sáng rực lên: "Thật sao? Vậy thì tốt quá rồi!"
Anh ta ngập ngừng một chút, bỗng nhiên chú ý đến điều gì đó, giơ tay chỉ về phía giường bên cạnh, lên tiếng hỏi: "Lê đại sư, sao bên cạnh cô lại có một đứa trẻ đang ngủ thế?"
Lê Chi quay đầu nhìn Lê Yến Kinh đang ngủ say bên cạnh: "Con trai tôi đấy."
Chu Tiễn nghe vậy, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc, ánh nhìn đảo qua lại giữa hai người, vẻ mặt không thể tin nổi: "Không phải chứ? Lê đại sư, cô đã có con rồi sao?"
"Thì sao? Tôi có con thì có gì lạ à?" Lê Chi hỏi ngược lại.
"Không phải là lạ, chỉ là tôi thấy cô chỉ như hai mươi mấy tuổi thôi, không ngờ con cô đã lớn như vậy rồi." Chu Tiễn nói.
Lê Chi ngáp một cái, vẻ mặt có chút mệt mỏi: "Chỉ là sinh sớm thôi, chứ tôi đã hai mươi lăm rồi."
"Thế sao chỉ có cô với con trai ở đây? Chồng cô đâu, sao không đến chăm cô?" Chu Tiễn lại hỏi.
"Chồng tôi à?" Lê Chi khẽ nhướng đôi mày thanh tú: "Ly hôn lâu rồi, tôi là mẹ đơn thân."
"Ơ?" Chu Tiễn cảm thấy có gì đó sai sai: "Lê đại sư, cô biết xem bói mà, cho dù không xem được cho mình thì cũng phải xem cho chồng cũ chứ? Lúc hai người yêu nhau, cô không xem thử tương lai hôn nhân của hai người sao?"
Lê Chi bình thản đáp: "Cái gì cũng tính trước được hết thì còn gì là thú vị nữa chứ? Cuộc sống đôi khi cũng cần những điều chưa biết và bất ngờ."
Chu Tiễn nghĩ lại thấy cũng có lý, liền gật gù: "Lê đại sư, tôi hiểu rồi. Cô nói đúng."
"Ừm." Lê Chi khẽ đáp rồi quay đầu đi: "Được rồi, tôi đi ngủ đây."
"À, được." Chu Tiễn vội gật đầu.
Vừa dứt lời, tấm rèm ngăn giữa hai giường bệnh lại từ từ được kéo lại.
Chu Tiễn giơ tay dụi mắt, cứ tưởng mình hoa mắt. Lúc nãy khi rèm được kéo ra, anh ta không để ý, nhưng bây giờ mới phát hiện tấm rèm này hình như tự động kéo lại. Nhưng rõ ràng đây là rèm thủ công, phải dùng tay kéo mới được mà.
Anh vừa định hỏi là có chuyện gì thì bên tai vang lên tiếng Lê Chi: "Anh không nhìn nhầm đâu, đừng hỏi."
Chu Tiễn lập tức đưa tay bịt miệng, không dám phát ra tiếng nào, chỉ nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái.
Đúng là đại sư huyền học chân chính! Không những biết mình đang nghĩ gì, còn có thể điều khiển vật thể từ xa, thật là thần kỳ.
Anh ta thu lại ánh mắt, với tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường, mở WeChat, nhắn tin cho người được lưu tên là "Anh":
[Anh à, em bị tai nạn xe phải nhập viện rồi. Nếu anh rảnh, có thể đến nhà em đón Cam Bự về nuôi giúp vài ngày được không?]
Chỉ chốc lát, đối phương đã trả lời:
[Tai nạn xe? Chuyện xảy ra khi nào? Em bị thương ở đâu?]
[Vài tiếng trước thôi, em vừa phẫu thuật xong, tỉnh dậy rồi. Gãy xương chân trái. ]
[Anh sẽ qua bệnh viện xem em ngay. Bệnh viện nào vậy?]
Chu Tiễn liếc nhìn sang giường bên cạnh rồi nhắn: [Không sao đâu anh, mai hẵng qua. Giờ khuya quá rồi, giường bên cạnh em có người đang ngủ. Với cả chuyện này anh đừng nói với bố mẹ nhé, dù sao cũng không nghiêm trọng đâu. ]
[Em ở bệnh viện nào, anh sẽ liên hệ chuyển em sang phòng VIP một người ngay. ]
[Không cần đâu, phòng đôi này tốt lắm rồi, không cần phải đổi phòng cho phiền phức đâu. Anh, giờ anh chỉ cần qua đón Cam Bự giúp em thôi, chắc là nó lo cho em lắm, anh dỗ nó giùm em nha. ]
[Được, anh biết rồi. ]...