Lê Chi khẽ tặc lưỡi: "Khách sáo với mẹ làm cái gì chứ. Thôi được rồi, có muốn uống trà sữa không, mẹ đặt đồ ăn ngoài luôn."
Lê Yến Kinh lắc đầu: "Con không uống."
Cậu vừa dứt lời, điện thoại của Lê Chi bất chợt vang lên.
Cô cúi xuống nhìn màn hình rồi đưa tay nhấn nút nghe: "Alo."
"Chào cô, tôi là nhân viên chuyển phát nhanh của Thuận Phong, hiện đang giao cho cô hai chiếc điện thoại, cần ký nhận trực tiếp."
"Bên này không cho lên lầu, phiền cô xuống lấy giúp tôi được không? Tôi đang chờ ở sảnh tầng một khu nội trú."
"Được rồi, tôi biết rồi. Tôi đi lại không tiện lắm, để con trai tôi xuống lấy cũng được." Lê Chi nói.
"Vâng, được ạ." Nhân viên giao hàng đáp.
Cúp máy xong, Lê Chi ngẩng đầu nhìn về phía giường, nói với Lê Yến Kinh:
"Con xuống lầu lấy giúp mẹ kiện hàng, điện thoại mẹ mua về rồi, đang ở sảnh tầng một."
"Vâng." Lê Yến Kinh gật đầu rồi bước ra khỏi phòng bệnh.
Từ thang máy đi ra, cậu lập tức đảo mắt nhìn quanh sảnh. Rất nhanh, cậu đã xác định được người giao hàng đang đứng ở cửa ra vào, trong tay cầm một thùng giấy.
Lê Yến Kinh đi đến trước mặt anh ta rồi dừng lại: "Chú ơi, giao hàng cho cháu đi ạ."
Nhân viên giao hàng quay người lại, thấy trước mặt là một cậu bé liền ngẩng đầu nhìn xung quanh, cuối cùng ánh mắt lại dừng trên người cậu: "Là cháu mới gọi chú à?"
"Vâng. Cháu xuống lấy hàng giúp mẹ cháu, không phải chú vừa gọi điện đó sao?" Lê Yến Kinh đáp.
Người giao hàng lúc này mới phản ứng kịp, vội đưa thùng giấy trong tay cho cậu. Không ngờ "con trai" mà người phụ nữ kia nhắc tới lại nhỏ như vậy:
"Ồ ồ, xin lỗi nhé, hàng của cháu đây."
"Không sao ạ." Lê Yến Kinh nhận lấy, hai tay ôm chắc thùng giấy rồi xoay người đi về phía thang máy.
Đến trước cửa thang máy, cậu kiễng chân, đưa tay bấm nút gọi lên tầng.
Chẳng mấy chốc, thang máy đã xuống đến tầng một.
Đợi người bên trong bước ra, Lê Yến Kinh liền ôm thùng giấy, nhấc chân bước vào. ...
"Dì, dì đang nhìn gì vậy?"
Hoắc Thư thu lại ánh mắt khỏi cánh cửa thang máy vừa khép, quay đầu nhìn sang cô gái bên cạnh: "Cháu có nhìn thấy cậu bé ôm thùng giấy vừa rồi không?"
Cố Yên Nhiên lắc đầu: "Cháu không để ý lắm, có chuyện gì vậy ạ?"
Hoắc Thư theo bản năng ngoảnh đầu nhìn về phía sau, khẽ nói: "Cậu bé đó trông giống hệt Đình Chu lúc nhỏ... đặc biệt là đôi mắt ấy, quả thực giống Đình Chu y như đúc... Không biết có phải dì hoa mắt nhìn nhầm không..."
"Dì à, chắc do dạo này dì không nghỉ ngơi tốt nên nhìn nhầm thôi." Cố Yên Nhiên mỉm cười: "Hơn nữa, cho dù có giống cũng không sao, trên đời này không có quan hệ huyết thống mà giống nhau cũng là chuyện thường mà."
Hoắc Thư nghĩ lại cũng thấy có lý, liền đưa tay vỗ nhẹ lên bàn tay đang khoác cánh tay mình: "Được rồi, Yên Nhiên, cháu đưa dì đến đây là được rồi, mau lên trên với mẹ cháu đi."
"Không sao đâu, ra ngoài vẫn còn một đoạn nữa, để cháu đưa dì ra xe." Cố Yên Nhiên nói: "Đi thôi dì."
Thấy Cố Yên Nhiên kiên trì, Hoắc Thư cũng không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ bước theo cô ta ra ngoài tòa nhà nội trú.
Tiễn người xong, Cố Yên Nhiên quay lại, đi thang máy lên tầng cao nhất, đến một phòng bệnh VIP đơn.
Cô ta nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, chợt nghe thấy từ giường bệnh phía trong cùng vang lên tiếng trò chuyện điện thoại.
"Anh nói thật sao, tìm được rồi à?!"
"Vậy bây giờ con bé đang ở đâu, có cho người đón con bé về nhà chưa?"
"Cái gì, bị tai nạn xe?!"
"Con bé đang ở bệnh viện nào?"
"Được, em đợi anh đến, chúng ta cùng đi gặp con bé."