Lê Yến Kinh khẽ dạ một tiếng, cởi giày ra rồi leo lên giường bệnh.
Lê Chi liền lấy trà sữa từ trong túi ra, một tay xé ống hút, cắm vào ly trà sữa rồi đẩy đến trước mặt cậu nhóc: "Uống đi."
Lê Yến Kinh sững người nhìn cốc trà sữa trước mặt, sắc mặt thoáng chút bất ngờ.
Trước đây, Lê Chi chẳng bao giờ quan tâm đến cậu, toàn tự ăn phần mình chứ đừng nói đến mấy chuyện nhỏ nhặt như giúp cậu xé ống hút cắm vào ly trà sữa.
Lê Chi lại lấy ra một ly trà sữa khác: "Con ngẩn ngơ cái gì đấy, không uống thì mẹ uống."
Lê Yến Kinh hoàn hồn lại, hai tay nâng ly trà sữa lên, cúi đầu hút một ngụm.
"Thế nào, có phải vừa hút một cái đã trúng ngay trân châu rồi không?" Lê Chi hỏi.
Đây là lần đầu tiên trong đời Lê Yến Kinh được uống trà sữa, cậu nhai trân châu trong miệng rồi ậm ừ: "Ừm..."
Lê Chi hút hai ngụm, đôi mắt hơi nheo lại, khẽ thở dài: "Dễ chịu thật."
Lê Yến Kinh đặt ly trà sữa trong tay xuống, bắt đầu cẩn thận mở nắp các hộp đồ ăn.
Tổng cộng có ba món mặn và một món canh.
Sườn xào chua ngọt, tôm xào trứng, rau xào và canh gà hầm hạt dẻ.
Lê Chi tự tay xé gói đũa dùng một lần, bắt đầu gắp thức ăn, cắn một miếng sườn xào chua ngọt rồi nói: "Món sườn này ngon đấy, con ăn nhiều vào."
Lê Yến Kinh thấy vậy, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, không ngờ cô còn có thể dùng đũa bằng tay trái, vốn dĩ cậu còn định đút cơm cho cô ăn.
Lê Chi nhả xương ra: "Ăn đi, nhìn mẹ làm gì? Nhìn mẹ có no được không?"
Lê Yến Kinh xé bao đũa ra: "Mẹ biết dùng đũa bằng tay trái khi nào thế?"
Lê Chi múc một thìa cơm, hờ hững đáp: "Đương nhiên là lúc con không biết rồi."
Lê Yến Kinh: "..."
Lê Chi lại gắp một con tôm đưa tới bên miệng cậu: "Bớt nói chút đi, ăn nhiều cơm vào."
Lê Yến Kinh ngẩn người rồi phản ứng lại, sau vài giây do dự, cậu khẽ há miệng ăn con tôm.
Cậu chậm rãi nhai con tôm trong miệng, lén quan sát Lê Chi đang vùi đầu ăn cơm, ánh mắt mang theo vài phần dò xét.
Hình như sau vụ tai nạn xe, cô đã thay đổi, không còn đáng ghét như trước kia nữa.
Nếu như có thể, cậu hy vọng Lê Chi có thể luôn như bây giờ, đừng quay lại vẻ dữ dằn đáng sợ ngày xưa.
Đương nhiên Lê Chi biết nhóc củ cải này đang nhìn mình, mà cô cũng chẳng sợ cậu nhìn ra điều gì, vẻ mặt vẫn rất thảnh thơi tự tại, ăn uống ngon lành.
Dù sao thì, cho dù cậu có thông minh đến mấy cũng sẽ không tưởng tượng nổi rằng mẹ ruột của mình thực ra đã sớm bị người khác nhập hồn vào.
Sau khi ăn uống no nê, Lê Chi nằm trên giường lướt video, còn việc dọn dẹp tác trên bàn thì rất tự giác giao luôn cho con trai mình.
Chờ Lê Yến Kinh vứt rác xong, sắp xếp mọi thứ lại như cũ, cô vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh mình: "Nếu con muốn ngủ thì lại đây ngủ."
Lê Yến Kinh từ chối: "Con không ngủ."
Lê Chi đặt điện thoại xuống, ngáp một cái, vẻ mặt lộ chút mệt mỏi, từ từ nhắm mắt lại: "Con không ngủ thì mẹ ngủ đây, có chuyện gì thì gọi mẹ."
Lê Yến Kinh không nói gì, hai tay bưng chiếc ghế bên cạnh lên, ngồi xuống bên giường, cứ như vậy lẳng lặng nhìn cô ngủ.
Nhìn được một lúc, cậu cũng bắt đầu thấy buồn ngủ.
Nói cho cùng thì cậu vẫn chỉ là một đứa trẻ năm tuổi, buổi sáng lại trải qua chuyện kinh tâm động phách như vậy, sức lực tự nhiên không theo kịp.
Mí mắt không ngừng cụp xuống, cuối cùng gục mặt xuống giường và ngủ thiếp đi.
Lê Chi mở mắt ra, ánh mắt dừng trên người Lê Yến Kinh, ngón tay khẽ nhúc nhích. Một luồng linh lực từ đầu ngón tay trào ra quấn quanh hông cậu, nhẹ nhàng nâng cậu từ ghế lên, đặt xuống chỗ trống bên cạnh mình.
Lê Chi kéo chăn đắp cho cậu, vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của cậu rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp.