Sắc mặt của Sơn Phong bỗng chốc thay đổi, không ngờ lại là như vậy.
Người cao nhân mà anh cả ông ấy mời về rốt cuộc có thù oán gì với bọn họ mà lại muốn hại họ đến mức này, khắc con khắc cháu, quá độc ác!
"Lê đại sư, vậy giờ tôi phải làm sao?"
Sơn Phong ngừng lại một chút, rồi tiếp tục hỏi: "Có phải chặt bỏ cái cây này không?"
"Không thể chặt. Rễ của cây này đã cắm vào quan tài của mẹ anh, nó dựa vào việc hút lấy chất dinh dưỡng từ thi thể mẹ anh để lớn lên. Chính điều đó khiến cho linh hồn mẹ anh không thể yên nghỉ, bị giam cầm trong cây này, không rời đi được." Lê Chi nói: "Nếu anh chặt cây, không chỉ khiến linh hồn mẹ anh tan biến hoàn toàn mà còn làm cái chết của anh đến nhanh hơn."
Cam Bự: [Hút chất dinh dưỡng từ thi thể để lớn lên... cái cây này chẳng lẽ muốn thành tinh sao... hơn nữa còn giam giữ linh hồn trong cây nữa, rốt cuộc người kia muốn làm gì?]
Lộ Lộ Không Có Ở Đây: [Đúng thế, cái vị cao nhân mà họ mời kia, tại sao lại muốn hại họ như vậy? Chẳng lẽ có mối thù sâu nặng gì sao?]
Bạch Nhật Mộng: [Hay là do học nghệ không tinh?]
Đường Đường: [Trời ơi, nếu không thể chặt bỏ, vậy phải làm thế nào bây giờ?]
Sơn Phong nhìn cây đại thụ trước mặt, cơ thể theo bản năng run rẩy.
Trước kia khi nhìn thì không cảm thấy gì, chỉ đơn thuần cảm thấy nó to lớn, đẹp đẽ. Nhưng giờ biết rõ sự thật, nhìn lại chỉ thấy tà khí âm u.
Điều quan trọng nhất là linh hồn của mẹ ông ấy cũng đang ở trên cây này... Trước nay ông ấy vẫn nghĩ mẹ đã sớm luân hồi chuyển thế, nào ngờ bà ấy vẫn luôn bị mắc kẹt lại nơi đây.
Sơn Phong nén lại sợ hãi trong lòng, hướng về phía cây lớn gọi: "Mẹ, có phải mẹ ở đó không?"
Lời vừa dứt, lá cây trên tán cây bỗng đồng loạt lay động, vang lên tiếng xào xạc như bị gió thổi mạnh.
Nhưng rõ ràng xung quanh không có chút gió nào, hiển nhiên đây là mẹ ông ấy đang đáp lại.
Nhìn thấy cảnh ấy, vành mắt Sơn Phong lập tức đỏ hoe. Ông ấy chợt nhớ lại, mỗi lần đến tảo mộ vào tiết Thanh Minh, cây này đều phát ra tiếng xào xạc.
Khi đó đúng là có gió nên họ chỉ nghĩ đơn giản là gió thổi lá cây, chưa bao giờ nghĩ theo hướng khác.
Giờ nghĩ lại, có lẽ đó là lúc mẹ đang cầu cứu họ.
Sơn Phong lại nhìn về phía màn hình điện thoại, hỏi: "Lê đại sư, nếu không thể chặt bỏ, vậy rốt cuộc giờ tôi phải làm gì?"
"Anh đang ở Kinh thị." Lê Chi đột nhiên nói.
Sơn Phong gật đầu: "Đúng vậy, Lê đại sư, tôi đang ở Kinh thị."
"Anh gửi tin nhắn riêng cho tôi đi. Lát nữa tôi kết thúc livestream sẽ gửi định vị qua cho anh. Anh đến chỗ tôi một chuyến, đến lúc đó tôi sẽ chỉ cho anh cách xử lý như thế nào. Chủ yếu là bây giờ tôi đang bị thương, không tiện tự mình đến khu mộ đó để giải quyết." Lê Chi nói.
"Được, tôi hiểu rồi, Lê đại sư!" Sơn Phong vội đáp.
Lê Chi khẽ "ừ" một tiếng, dặn dò thêm vài câu rồi lập tức ngắt kết nối.
0547 tặng Thỏ Trái Tim x1
Nhóc Con tặng Khinh Khí Cầu x1
Bạch Nhật Mộng tặng Kính Râm x2
Vận Vận tặng Siêu Xe x1...
Lê Chi khẽ mỉm cười: "Các vị, hôm nay đến đây thôi, mai gặp lại nhé. Còn nữa, cảm ơn mọi người đã tặng quà."
Giang Nam: [Nhanh thế, mới livestream chưa đầy một tiếng mà. Chủ phòng ơi, tôi còn muốn xem nữa!]
Lộ Lộ Không Có Ở Đây: [Lê đại sư, tôi muốn biết rốt cuộc phải giải quyết chuyện này thế nào, chẳng lẽ không thể nói ngay trong livestream được sao!]
0547: [Chủ phòng ơi, cho dù không xem bói thì trò chuyện với bọn tôi một chút cũng được mà. ]
A Diệm: [Chủ phòng, chủ phòng, thời gian livestream của cô là khi nào thế?]