Chu Độ lắc đầu: "Không sao rồi, cảm ơn anh, tôi đi ngay đây."
"Vậy được rồi." Người đàn ông nói xong thì quay người đi về chiếc xe của mình đậu phía sau.
Chu Độ liếc nhìn bóng lưng người đàn ông rời đi rồi nhanh chóng thu ánh mắt lại, kéo kính xe lên. Thấy đèn xanh còn vài giây, anh ta liền khởi động xe và nhanh chóng lái qua.
Sau khi lái đi được một đoạn, anh ta chậm rãi cho xe dừng bên vệ đường.
Chu Độ tựa vào lưng ghế, nới lỏng cà vạt trên cổ rồi tháo kính trên sống mũi xuống.
Anh ta đưa tay day nhẹ trán, thở dài một hơi, cảm giác như vừa thoát khỏi cửa tử, mệt mỏi rã rời.
Bàn tay Chu Độ khựng lại, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, ánh mắt chợt trở nên nghiêm túc, vội vàng đưa tay vào túi lấy ra lá bùa hộ mệnh kia.
Nhìn lá bùa hình tam giác gấp gọn trong lòng bàn tay, anh ta nhớ lại khi nãy lúc đối mặt giữa ranh giới sống chết, có thứ gì đó như thiêu đốt ở gần đùi, đúng ngay chỗ anh ta đã để lá bùa hộ mệnh này.
Chu Độ lại nhớ tới lúc trước ở bệnh viện, Chu Tiễn từng nói với anh ta về công dụng của lá bùa này.
Một trong số đó là, nếu bị ác quỷ bám theo, nó muốn đoạt xác hoặc đơn giản là lấy mạng anh thì vào lúc nguy cấp, lá bùa có thể cứu anh một mạng.
Vậy ra chính lá bùa hộ mệnh này đã cứu anh ta.
Chu Độ bật cười, khẽ vuốt ve lá bùa trong tay. Ban đầu anh ta còn nghi ngờ liệu nó có thực sự linh nghiệm như lời đồn không, không ngờ lại được nghiệm chứng nhanh đến vậy.
Anh ta cất lại lá bùa cẩn thận rồi cầm điện thoại trên bảng điều khiển xe, theo thói quen liếc nhìn góc phải màn hình kiểm tra tín hiệu, sau đó gọi cho Chu Tiễn.
Sau vài tiếng chuông vang lên, điện thoại nhanh chóng được kết nối, giọng nói vui vẻ của Chu Tiễn vang lên từ đầu dây bên kia: "Alo, anh, anh về đến nhà nhanh vậy à?!"
Chu Độ đeo lại kính, ngước mắt nhìn về phía trước, chậm rãi nói: "Tác dụng của lá bùa hộ mệnh này, anh đã trải nghiệm rồi."
"Hả? Trải nghiệm rồi á?" Chu Tiễn sững người một lúc rồi đột nhiên tăng cao giọng: "Anh, đừng nói là anh gặp tai nạn trên đường đấy nhé?"
"Không phải, là gặp quỷ rồi, chắc là quỷ đả tường." Chu Độ đáp.
Chu Tiễn: "Móa nó? Quỷ đả tường?!"
Chu Tiễn: "Thế sau đó thì sao, anh, lá bùa hộ mệnh đó đã cứu anh như thế nào?"
Chu Độ mím môi, kể lại chi tiết toàn bộ sự việc lúc đó và quá trình anh ta thoát nạn ra sao.
"Có lẽ nữ quỷ kia đã bám theo anh từ lúc ở bệnh viện. Lúc anh lên xe đóng cửa, cảm giác có luồng khí lạnh thấu xương ập đến, khi ấy còn thấy lạ, giờ thì đã hiểu lý do rồi."
Sau khi nghe xong, trong lòng Chu Tiễn cảm thấy kính nể Lê Chi đến tột độ. Đây nào phải đại sư đâu, phải gọi là thần mới đúng!
"Anh, anh không sao là tốt rồi. May mà tối nay em đã đưa lá bùa hộ mệnh này cho anh, nếu không thì thật sự tiêu rồi."
Chu Độ ừ một tiếng: "Ngày mai anh sẽ mua ít quà, đích thân đến cảm ơn cô ấy."
Chu Tiễn: "Nhất định phải vậy rồi."
Chu Độ: "Thôi, anh cúp máy đây, em cũng nghỉ sớm đi."
"Ok, anh, về đến nhà nhớ báo cho em biết một tiếng đấy." Chu Tiễn đáp.
"Ừ." Chu Độ gật đầu, dặn dò thêm vài câu rồi cúp máy. ...
Chu Độ vừa đi được một lúc thì Cố Vân Thiên cũng đến nơi.
Chuyện của Lê Chi, Giang Như Vận đã gọi điện báo trước cho ông ấy, không ngờ đứa bé trai buổi sáng ông ấy gặp lại thật sự là con trai của con gái mình.
Ông ấy nhìn Lê Yến Kinh đang đứng trước mặt, trong lòng cảm xúc vô cùng khó tả, mình không chỉ tìm lại được con gái ruột mà còn có thêm một đứa cháu trai năm tuổi.