Chương 48: Cậu Chấp Nhận Lời Xin Lỗi Của Cháu 2

Mẹ Ruột Độc Ác Là Lão Tổ Huyền Học

Dị Thứ Trạch 25-02-2026 19:12:27

Giang Như Vận đặt hai tay lên vai Lê Yến Kinh, mỉm cười nói: "Yến Kinh, vừa nãy cháu còn hỏi bao giờ ông nội đến, giờ ông nội đến rồi, sao lại không nói gì?" Lê Yến Kinh hơi nghiêng đầu, đôi mắt đen láy long lanh ánh sáng: "Ông nội." Gương mặt Cố Vân Thiên hiện lên nụ cười ấm áp, ông ấy ngồi xuống bế cậu bé lên, tình yêu thương hiện rõ trên nét mặt: "Ôi, cháu ngoan của ông." Lê Yến Kinh vòng hai tay ôm lấy cổ ông nội mình, ngoan ngoãn nằm yên trong lòng ông. "Ba, ba không biết đâu, đứa cháu ngoan này của ba vừa nãy còn mắng con là đồ ngốc đó." Cố Dự mách lẻo. Giang Như Vận vỗ vào cánh tay cậu ta, trách yêu: "Cố Dự, con bao nhiêu tuổi rồi mà còn trẻ con thế, còn chơi trò mách lẻo nữa." Cố Vân Thiên đưa mắt nhìn cậu con trai út, nói: "Ba thấy Yến Kinh nói đúng đấy, con chẳng phải là đồ ngốc còn gì." "Đúng vậy, mẹ thấy Yến Kinh còn chín chắn hơn con, con mới là đứa trẻ năm tuổi ấy." Giang Như Vận nói thêm. Cố Dự: "..." Cố Yên Nhiên nhìn cảnh tượng gia đình vui vẻ hòa thuận trước mắt, không khỏi cắn chặt môi, đột nhiên nhận ra Lê Chi thật sự đã đánh một ván bài quá cao tay. Có đứa con trai này chẳng khác gì một món vũ khí lợi hại, dễ dàng chiếm được trái tim của Giang Như Vận và Cố Vân Thiên. Nhưng điều may mắn duy nhất là cũng chính vì có đứa con hoang này nên Lê Chi hoàn toàn không thể gả vào nhà họ Tạ được nữa. Chỉ cần cô ta nắm bắt cơ hội, khiến nhà họ Cố giấu đi chuyện mình không phải con ruột thì chuyện hôn sự với nhà họ Tạ sẽ được giữ vững, không còn gì phải lo lắng. Cố Yên Nhiên lấy lại vẻ bình tĩnh, cất giọng chen vào, mỉm cười nói: "A Dự, chị thấy mẹ nói đúng đấy, em đúng là giống trẻ con năm tuổi thật." Cố Dự ngẩng lên nhìn cô ta: "Trời ạ, chị à, chị cũng nói vậy luôn, chẳng còn chút tình thương nào nữa rồi." "Chứ còn gì nữa, Yến Kinh chỉ là một đứa trẻ thôi. Em cứ phải chấp nhặt với nó làm gì." Cố Yên Nhiên nói. Cố Dự bĩu môi: "Trẻ con thì sao, cũng phải nhường nhịn nó à?" Lê Chi đột nhiên lên tiếng: "Yến Kinh, sao con lại nói cậu là đồ ngốc chứ, mau xin lỗi cậu đi." Lê Yến Kinh nhìn Lê Chi, cuối cùng ánh mắt chuyển sang Cố Dự, giọng trẻ con mềm mại vang lên: "Cậu ơi, xin lỗi cậu, cháu không nên gọi cậu là đồ ngốc." Cố Dự sững người, không ngờ trong lúc tất cả mọi người đều nói cậu ta sai khi so đo với một đứa trẻ thì Lê Chi lại đứng về phía cậu ta, còn bảo con trai mình xin lỗi cậu ta. Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Cố Dự hoàn hồn lại, thu ánh mắt lại từ người Lê Chi, khẽ ho một tiếng, ngẩng cằm lên, nhìn Lê Yến Kinh nói: "Được rồi, cậu chấp nhận lời xin lỗi của cháu." Cậu ta ngừng lại một chút, vẫy vẫy tay: "Nhưng lần sau mà còn mắng cậu, cậu sẽ đánh vào mông đấy!" Lê Yến Kinh mỉm cười: "Vâng." "Được rồi, được rồi, cũng muộn rồi, Chi Chi với Yến Kinh còn phải ăn cơm. Vân Thiên, anh với Cố Dự cũng về ăn tối, nghỉ sớm đi." Giang Như Vận nói. Cố Vân Thiên gật đầu, đột nhiên nhớ ra điều gì, liền hỏi: "Em đã bảo nhà chuẩn bị phần ăn cho Chi Chi và Yến Kinh chưa?" "Yên tâm đi, anh nghĩ được thì em cũng nghĩ được chứ, chắc cũng sắp mang tới rồi." Giang Như Vận đáp. "Vậy được." Cố Vân Thiên khom người đặt Lê Yến Kinh đang bế trong lòng xuống, quay sang nói với Lê Chi: "Chi Chi, vậy chúng ta về trước nhé, mai cả nhà lại đến thăm con." Lê Chi khẽ gật đầu: "Vâng, ba." Cố Vân Thiên cúi người chào tạm biệt Lê Yến Kinh một lần nữa rồi đi ra khỏi phòng bệnh trước. Cố Dự nhìn Lê Chi, gãi nhẹ sau gáy, có chút ngượng ngùng nói: "Em đi đây... chị."