Lê Chi cũng không từ chối tấm lòng của Giang Như Vận, khẽ gật đầu: "Được, chị biết rồi, cứ để đó đi."
Cố Yên Nhiên đặt đồ ăn lên tủ đầu giường, dịu dàng nói: "Chị ơi, để em giúp chị kê bàn ăn nhé. Mấy món này ăn lúc còn nóng mới ngon, để nguội sẽ không ngon đâu, nhất là canh xương hầm."
"Không cần đâu, chị tự làm được." Lê Chi nói.
Cố Yên Nhiên chỉ vào cánh tay đang treo băng của cô: "Nhưng mà chị chỉ cử động được một tay thôi... nếu không có ai giúp thì làm sao được chứ..."
Lê Chi hơi nhướng đôi mày đẹp: "Vậy cũng được, làm phiền em vậy."
"Không phiền đâu, chị đang không tiện cử động, chăm sóc chị là điều em nên làm." Cố Yên Nhiên vừa nói vừa cúi người nhấc bàn ăn gấp đặt cạnh giường, nhanh chóng trải ra trên giường: "Xong rồi."
"Cảm ơn." Lê Chi nói.
Cố Yên Nhiên xoay người lấy phần cơm và canh xương hầm trên tủ đầu giường đặt lên bàn ăn.
Cô ta dừng lại một chút, ánh mắt dừng trên người cậu bé đứng phía bên kia giường bệnh, làm như vô tình hỏi: "Chị ơi, cậu bé này là ai vậy?"
"Con trai chị." Lê Chi thản nhiên đáp.
Cố Yên Nhiên trợn tròn mắt, giả vờ kinh ngạc, như không thể tin nổi: "Con trai?!"
Lê Chi: "Ừ, năm tuổi rồi."
Trong lòng Cố Yên Nhiên thầm vui mừng, quả nhiên cô ta đoán đúng, không biết là con của gã đàn ông lang bạt nào đây.
Ban đầu cô ta còn lo sau khi Lê Chi quay về nhà họ Cố, hôn ước giữa cô ta và nhà họ Tạ sẽ bị chuyển cho Lê Chi. Giờ thì rõ ràng điều đó không thể xảy ra được nữa.
Nhà họ Tạ sao có thể chấp nhận một người phụ nữ đã sinh con, lại còn mang theo "gánh nặng" thế này chứ.
Chỉ với điều đó thôi, Lê Chi đã chẳng còn tư cách gì để tranh giành với cô ta rồi.
Chỉ cần cô ta thuận lợi gả vào nhà họ Tạ thì nhà họ Giang có thế nào cũng không quan trọng nữa.
Cố Yên Nhiên thu lại cảm xúc, tiếp tục hỏi: "Vậy sao không thấy anh rể đâu?"
"Chết rồi." Lê Chi nói thản nhiên.
Lê Yến Kinh nghe thấy câu này, khoé miệng không khỏi giật giật. Lần trước thì nói là ly hôn, lần này lại bảo chết rồi.
Thật đúng là gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ, không biết lần sau sẽ lại bịa ra câu chuyện gì nữa đây.
"Chuyện này... Chị ơi, em xin lỗi, em không cố ý đâu... em không ngờ lại như vậy..." Cố Yên Nhiên vội vàng tỏ vẻ áy náy.
"Không sao, chuyện thường tình thôi, qua lâu rồi." Lê Chi khẽ mỉm cười: "Nếu em không có chuyện gì nữa thì về đi, chị với con chuẩn bị ăn cơm."
Cố Yên Nhiên gật đầu: "Vâng, vậy em không làm phiền hai mẹ con nữa, lát nữa em với mẹ lại qua thăm chị."
"Ừ." Lê Chi đáp qua loa một tiếng.
Cố Yên Nhiên chào cô một câu rồi xoay người rời khỏi phòng bệnh.
Cô ta vừa bước đi thì điện thoại của Lê Chi liền vang lên một tiếng "ting".
Lê Chi cầm điện thoại đặt bên giường lên, mở khoá màn hình, vào WeChat thì thấy tin nhắn của Chu Tiễn gửi đến:
[Lê đại sư, đồ ăn tôi đặt đã giao tới rồi, tôi vừa mới nhận xong, bây giờ họ đang mang phần của cô tới, chắc sắp tới nơi rồi. ]
Lê Chi: [Được, tôi biết rồi. ]
Cô tắt màn hình điện thoại, ngay giây sau đó, tiếng gõ cửa vang lên ngoài phòng.
Lê Chi ngẩng đầu nhìn về phía Lê Yến Kinh bên giường, nói: "Con trai, ra mở cửa đi, đồ ăn trưa mẹ đặt tới rồi."
Lê Yến Kinh đáp một tiếng "vâng" rồi đi về phía cửa phòng bệnh.
Sau khi lấy đồ ăn vào, cậu lấy toàn bộ hộp cơm trong túi ra, lần lượt đặt lên bàn ăn rồi mở từng hộp một.
Lê Chi nhìn thấy bàn ăn đầy ắp các món, hương sắc đủ đầy, đưa tay nhận lấy đôi đũa mà Lê Yến Kinh đưa cho, bắt đầu ăn trước.
Lê Yến Kinh thấy miệng mẹ phồng lên vì thức ăn trông y như chú chuột hamster nhỏ mà cậu từng thấy trên tivi, môi khẽ cong lên rồi leo lên giường ngồi xuống, từ tốn cầm đũa bắt đầu ăn theo.