Chu Độ lại ngước mắt nhìn đèn giao thông phía trước. Đèn chuyển sang xanh, anh ta tạm gác sự nghi ngờ, nhấn ga tiếp tục lái xe qua ngã tư.
Nhưng chưa đầy bao lâu sau, anh ta lại một lần nữa quay về đúng cái ngã tư đó.
Sắc mặt Chu Độ khẽ thay đổi, không tin là thật, anh ta thử lại thêm vài lần nữa nhưng cuối cùng vẫn phát hiện mình quay trở lại đúng chỗ cũ, như thể đã rơi vào một vòng lặp vô tận.
Anh ta chợt nhớ đến bộ phim kinh dị từng xem cùng Chu Tiễn, trong đó cũng có tình tiết tương tự, nhân vật chính bị mắc kẹt ở một nơi, đi thế nào cũng không ra được.
Chẳng lẽ mình thật sự đã gặp quỷ rồi? Gặp phải thứ gọi là "quỷ đả tường" trong truyền thuyết?
Tuy vậy, Chu Độ vẫn giữ được bình tĩnh, trong suy nghĩ của anh ta, con người còn đáng sợ hơn ma quỷ nhiều.
Anh ta đưa tay với lấy chiếc điện thoại trên bảng điều khiển trung tâm, định nhắn tin cho Chu Tiễn, nhờ em trai hỏi Lê Chi xem gặp tình huống thế này thì xử lý ra sao.
Nhưng khi ánh mắt rơi vào màn hình điện thoại vừa sáng lên, anh ta phát hiện vậy mà không có lấy một vạch sóng.
Chu Độ cau mày, định mở cửa xe xuống thử xem ngoài kia có sóng không thì chỉ thấy đèn đường hai bên bất ngờ tắt rụp, khắp xung quanh tràn ngập một lớp sương trắng dày đặc.
Nhiệt độ trong xe cũng tụt mạnh, cái lạnh buốt xương lại một lần nữa ập đến.
Chu Độ hơi ngẩn ra, còn chưa kịp phản ứng, phía sau bỗng vang lên một giọng nữ ngọt ngào: "Anh..."
Con ngươi Chu Độ chợt co rút lại, các ngón tay siết chặt lấy chiếc điện thoại, cảm giác như có thứ gì đó đang bò lên vai anh.
"Anh đẹp trai quá à... Có muốn làm người yêu em không?"
Chu Độ cảm thấy mí mắt mình giật mạnh, chẳng lẽ mình bị nữ quỷ đeo bám rồi?
Anh ta muốn quay đầu nhìn lại nhưng phát hiện cơ thể nặng như chì, giống như bị thứ gì đó trói chặt, không thể nhúc nhích được chút nào.
"Anh, sao không trả lời em vậy? Không nói gì thì... em đành phải ăn anh thôi! Như vậy chúng ta mới có thể ở bên nhau mãi mãi..."
Ánh mắt sau cặp kính của Chu Độ lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, anh ta chậm rãi nhả ra một chữ: "Cút."
Vừa dứt lời, cổ anh ta giống như bị một bàn tay lạnh như băng bóp chặt, lực siết càng lúc càng mạnh.
Sắc mặt Chu Độ thay đổi rõ rệt, hô hấp dần trở nên khó khăn, cảm giác ngạt thở kéo tới.
Ngay khi anh ta cảm thấy mình sắp chết vì nghẹt thở, ở bắp đùi anh ta đột nhiên nóng rát như bị bỏng, cùng lúc đó vang lên tiếng gào thét thê thảm của nữ quỷ bên tai. Trọng lượng đè trên vai anh ta cũng bất ngờ biến mất.
Cơ thể Chu Độ lập tức thả lỏng, há miệng thở hổn hển đồng thời ho dữ dội, cũng phát hiện mình đã có thể cử động lại được rồi.
"Cốc cốc!"
Tiếng gõ cửa xe vang lên.
Chu Độ sực tỉnh, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một người đàn ông xa lạ đang đứng cạnh xe mình.
Anh ta từ từ hạ kính xuống, đang nghi ngờ không biết người này là người hay ma thì người kia đã khó chịu nói: "Không phải chứ, anh bạn! Anh dừng xe ở đây làm gì đấy? Đèn xanh không thấy thì thôi, đến cả còi xe cũng không nghe à?!"
Chu Độ liếc nhìn xung quanh, phát hiện đèn đường không biết đã sáng trở lại từ lúc nào, lớp sương mù cũng tan biến sạch sẽ.
Phía sau xe anh ta còn có vài chiếc xe đang chờ, xem ra đã trở lại bình thường.
Anh đưa tay đẩy gọng kính, ho khan hai tiếng rồi nói: "Xin lỗi, lúc nãy tôi thấy hơi khó chịu trong người."
Người đàn ông nhìn thấy trán anh ta đổ mồ hôi, sắc mặt lại hơi tím tái, thái độ cũng dịu lại: "Không sao chứ? Cần tôi đưa anh đi bệnh viện không?"