Lê Chi nhìn những dòng bình luận cuồn cuộn trôi qua: "Thời gian livestream không cố định, còn xem tâm trạng của tôi nữa. Mọi người muốn xem chỉ cần nhấn theo dõi là được, lúc nào bắt đầu livestream sẽ có thông báo."
Cô dừng lại một chút, rồi nói tiếp: "Muốn biết chuyện phía sau được giải quyết thế nào thì mai cứ vào xem tiếp livestream được, đến lúc đó tôi sẽ kết nối lại với ông ấy."
"Được rồi, tôi tắt livestream đây, bye bye."
Nói xong, Lê Chi liền trực tiếp đóng phòng livestream.
Cô mở danh sách tin nhắn ra, liền nhìn thấy tin nhắn riêng của Sơn Phong gửi đến cho cô ở trên cùng.
[Lê đại sư, chào cô. ]
Lê Chi ấn vào khung chat với ông ta, trước tiên gửi cho ông ta một định vị rồi ngón tay trắng nõn của cô nhanh chóng gõ trên màn hình, gửi tin nhắn cho ông ta.
[Trước khi đến, giúp tôi mua ít giấy vàng và chu sa mang theo. ]
Sơn Phong: [Xin lỗi, Lê đại sư, hai thứ mà cô cần có thể mua ở đâu vậy?]
Nhìn thấy câu hỏi này, Lê Chi ngẩn người. Cô cũng chẳng rõ ở chỗ này mua được mấy thứ này ở đâu, nghĩ ngợi một lát rồi nhắn lại: [Ở Kinh thị có đạo quán nào không?]
Sơn Phong: [Có một chỗ, nhưng cách trung tâm thành phố khá xa, lái xe qua đó phải mất hơn một tiếng. ]
Lê Chi: [Vậy anh lái xe đến đó hỏi xem họ có thể bán cho anh một ít không. Nếu không được thì hỏi xem họ mua ở đâu. ]
Sơn Phong dĩ nhiên không thấy phiền. Chỉ cần có thể cứu được linh hồn mẹ mình, giữ được mạng sống, bảo ông ta làm gì ông ta cũng đồng ý.
[Được, Lê đại sư, tôi sẽ đi qua đó ngay. ]
Lê Chi: [Ừ. ]
Cô uể oải ngáp một cái, chậm rãi đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu nhìn nhóc củ cải đang ngồi ngoan trên sofa, mở miệng nói: "Con trai, mẹ làm việc xong rồi, con đoán thử xem mẹ kiếm được bao nhiêu?"
Lê Yến Kinh bước xuống khỏi sofa, đi tới cạnh giường cô, dừng lại: "Được bao nhiêu?"
Lê Chi cong đôi mày xinh đẹp: "Không phải mẹ bảo con đoán sao?"
"Không đoán, mẹ muốn nói thì nói, không nói thì thôi." Lê Yến Kinh thản nhiên đáp.
"Ồ, vậy thì mẹ không nói nữa." Lê Chi cầm điện thoại, mở mục quản lý livestream, rút ngay gần mười nghìn vừa kiếm được từ buổi livestream vừa nãy vào tài khoản ngân hàng.
Lê Yến Kinh: "..."
Lê Chi lại nhìn cậu: "Uống trà sữa không?"
"Kiếm được bao nhiêu ạ?" Lê Yến Kinh hỏi.
"Không phải con vừa bảo không đoán sao, còn bảo mẹ mẹ muốn nói thì nói, không nói thì thôi." Lê Chi lười nhác đáp.
Lê Yến Kinh mím môi: "Mẹ nói đi."
Lê Chi không trêu chọc nữa: "Gần mười nghìn."
"À, con biết rồi." Lê Yến Kinh khựng lại, ngập ngừng vài giây rồi rũ mắt khẽ nói: "Mẹ... có thể mua cho con một cái điện thoại không?"
Ánh mắt Lê Chi khẽ động, dường như đã đoán được lý do cậu muốn có điện thoại, liền giả vờ hỏi: "Sao thế, trẻ con cần điện thoại làm gì?"
"Con có việc cần dùng..." Lê Yến Kinh khẽ chớp mắt: "Không cần mua loại đắt đâu."
"Nếu con không nói rõ dùng để làm gì, mẹ sẽ không đồng ý." Lê Chi đáp.
Lê Yến Kinh ngước mắt nhìn cô: "Để xem mẹ livestream."
Trong mắt Lê Chi thoáng lóe lên chút ấm áp, cô vươn tay xoa đầu cậu: "Yên tâm, trước khi con nói, mẹ đã đặt mua điện thoại cho con rồi. Chắc lát nữa sẽ giao tới."
Lê Yến Kinh hơi bất ngờ: "Sao mẹ lại nghĩ đến chuyện mua điện thoại cho con..."
Khóe môi Lê Chi cong cong: "Chẳng phải mẹ thấy con chẳng có gì giải trí sao? Cứ ngồi ngây ngây ra thế cũng không được. Có điện thoại thì đỡ buồn chán, lại còn có thể xem mẹ livestream, đúng không nào."
Lê Yến Kinh khẽ cắn môi, không ngờ cô lại nghĩ cho mình đến vậy, khẽ đáp một tiếng: "Cảm ơn..."