Cùng lúc đó, ở phía bên kia.
Sau khi rời khỏi chỗ Lê Chi, ba người họ quay trở lại phòng bệnh của Giang Như Vận.
Giang Như Vận được Cố Yên Nhiên dìu về ngồi xuống giường bệnh, ngẩng đầu nhìn Cố Vân Thiên đang đứng trước mặt, vẻ mặt lo lắng nói: "Vân Thiên, anh nói xem, có phải là Chi Chi không muốn nhận lại chúng ta không?"
"Sao có thể chứ, chắc là do chúng ta đến quá đột ngột, con bé chưa kịp chuẩn bị tâm lý thôi, cứ cho nó chút thời gian để tiêu hóa mọi chuyện là được." Cố Vân Thiên dịu dàng an ủi.
"Đúng đó mẹ, ba nói đúng đấy, mẹ đừng suy nghĩ nhiều." Cố Yên Nhiên cũng lên tiếng,"Đợi A Dự tan học về, chúng ta lại đến gặp chị, nói chuyện đàng hoàng với chị ấy."
"Được." Giang Như Vận ngập ngừng một chút rồi nói tiếp: "Vừa nãy chúng ta quên không hỏi Chi Chi cậu bé đó là ai, nhìn cũng dễ thương đấy, nhưng kỳ lạ là sao lại có trẻ con ở trong phòng bệnh của Chi Chi, quan trọng là không thấy có người nào khác cả."
Ánh mắt Cố Yên Nhiên khẽ dao động, lập tức suy đoán: "Không lẽ là con của chị ấy?"
"Con của Chi Chi?" Giang Như Vận nghe vậy thì sững người một chút, phản ứng lại rồi lắc đầu, cảm thấy không thể nào: "Chi Chi cũng bằng tuổi con, mới có hai mươi lăm thôi, sao lại có con lớn đến vậy được? Mẹ nhìn đứa bé đó chắc cũng phải bốn, năm tuổi rồi."
"Có thể là chị ấy kết hôn sớm." Cố Yên Nhiên lại nói.
"Chút nữa hỏi thử là biết, có khi là con của bạn con bé, mà lúc chúng ta đến thì bạn con bé không có ở đó." Cố Vân Thiên nói.
Ông ấy vẫn chưa điều tra kỹ thông tin cụ thể của Lê Chi, chỉ đơn giản cho người đi tìm tung tích, khi nhận được tin báo đã lập tức chạy đến đây.
"Em biết rồi." Giang Như Vận gật đầu.
Cố Vân Thiên giơ tay xem đồng hồ: "Anh phải về công ty xử lý chút việc đã, tối tan làm anh lại qua."
Ánh mắt ông ấy dừng lại trên người Cố Yên Nhiên, dặn dò: "Yên Nhiên, con ở đây chăm sóc mẹ cho tốt nhé."
Cố Yên Nhiên ngoan ngoãn gật đầu, cười nói: "Ba cứ yên tâm, con sẽ chăm sóc mẹ chu đáo mà."
Cố Vân Thiên "ừ" một tiếng, chào hai mẹ con rồi quay người rời khỏi phòng bệnh.
Giang Như Vận nhìn theo bóng lưng ông ấy rời đi, như chợt nhớ ra điều gì, liền với tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường gọi điện cho người giúp việc ở nhà, dặn hôm nay nấu thêm mấy món ngon mang đến. ...
Chẳng mấy chốc đã đến giờ cơm.
Cố Yên Nhiên nhìn một bàn đồ ăn thơm ngon mà người giúp việc mang tới, chủ động nói: "Mẹ, mẹ ăn trước đi, con mang phần cơm này qua cho chị."
Giang Như Vận không từ chối, vốn dĩ bà ấy cũng định như vậy: "Được, Yên Nhiên, con mang qua rồi nhớ hỏi xem chị con thích ăn gì, mai còn biết đường mà nấu đúng món chị con thích."
"Vâng, con biết rồi." Cố Yên Nhiên mỉm cười, cầm lấy phần cơm và canh xương hầm đã chuẩn bị cho Lê Chi, rời khỏi phòng bệnh.
Cô ta dừng lại trước cửa phòng bệnh của Lê Chi, giơ tay gõ hai cái rồi lên tiếng: "Chị ơi, là em, Yên Nhiên."
Chỉ vài giây sau, cửa phòng được mở từ bên trong.
Cố Yên Nhiên thấy vẫn là cậu bé kia ra mở cửa, ánh mắt hơi dao động, sau đó theo cậu bé đi vào trong phòng.
Cô ta bước đến cạnh giường bệnh, phát hiện vẫn không có ai khác ngoài Lê Chi và cậu bé đó, trong lòng càng thêm chắc chắn đứa bé này chắc chắn có quan hệ với Lê Chi.
Cố Yên Nhiên mỉm cười, ánh mắt đặt lên người Lê Chi trên giường: "Chị ơi, em mang cơm đến cho chị rồi, đây là mẹ dặn người giúp việc ở nhà nấu thêm mấy món ngon đem qua, không biết có hợp khẩu vị chị không."
"Còn có canh xương hầm nữa, uống vào sẽ giúp chị mau hồi phục."