Thấy cô còn sức để nói chuyện, cuối cùng Lê Yến Kinh cũng thở phào, trái tim căng cứng mới chịu thả lỏng.
Cậu mím môi, lại ngước mắt nhìn tài xế xe tải đang luống cuống gọi điện thoại, hạ giọng nói khẽ: "Không phải là mẹ đang tự biên tự diễn đấy chứ?"
Khóe miệng Lê Chi không kìm được giật giật: "Con cúi xuống liếm thử máu dưới đất này xem có thật không."
Lê Yến Kinh: "..."
Nhưng Lê Chi cũng có thể hiểu được vì sao cậu lại nói như vậy, dù gì trước đó nguyên chủ vốn định mang theo cậu đi ăn vạ lừa tiền người ta.
Chỉ là nhất thời sơ suất, lúc đuổi theo cậu lại thật sự bị xe đụng.
Đúng là xui tận mạng.
Ngón tay Lê Chi khẽ cử động, cảm nhận được có linh lực quanh quẩn nơi đầu ngón tay, cô không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Cũng may là chỉ thay đổi một thân xác, còn những thứ khác vẫn còn nguyên vẹn.
Cơn đau nhức trên người như muốn xé nát gân cốt. Dù rằng không có cái cảm giác "thú vị" như bị sét đánh khi độ kiếp nhưng cũng rất khó chịu, thế là cô lập tức thúc giục linh lực để đè cảm giác đau đớn xuống, đồng thời chữa trị những tổn thương trong cơ thể mới này.
Chẳng bao lâu sau, xe cứu thương và xe cảnh sát lần lượt chạy tới.
Lê Chi được nhân viên y tế đặt lên cáng cứu thương đưa vào xe, sau đó được đưa đến bệnh viện.
Với tư cách người nhà, Lê Yến Kinh đương nhiên phải đi cùng lên xe, vả lại cậu chỉ là một đứa trẻ, ở lại đó cũng chẳng làm được gì.
Sau khi kiểm tra tình trạng cơ thể Lê Chi xong, nhìn dáng vẻ hoạt bát phấn chấn của cô, bác sĩ ngạc nhiên đến nỗi không kìm được thốt lên: "Kỳ lạ thật, đây là lần đầu tiên tôi thấy người bị xe tông nặng như vậy mà vẫn còn tỉnh táo đấy, người bình thường thì đã sớm hôn mê bất tỉnh rồi."
Lê Chi nhếch miệng cười, từ tốn giải thích: "Ha ha, có lẽ thể chất tôi khác người một chút thôi."
Bác sĩ gật đầu, ngoại trừ lý do đó ra thì quả thật cũng chẳng tìm được lời giải thích nào hợp lý hơn cả: "Chắc là vậy rồi."...
Trong bệnh viện.
Sau khi phẫu thuật xong, Lê Chi được đẩy ra khỏi phòng cấp cứu, đưa vào phòng bệnh.
Chân và cánh tay đều bị gãy xương, đều bị bó bột dạy cộm. Đầu do bị chấn động não nên phải quấn kín băng vải. Cả người cũng đầy vết trầy xước.
Toàn thân trên dưới cũng chỉ có gương mặt xinh đẹp kia hoàn toàn không hề hấn gì.
Sau khi thuốc tê hết hiệu lực, Lê Chi nằm trên giường bệnh cũng dần dần tỉnh lại.
Lê Yến Kinh thấy cô tỉnh lại, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng được thả lỏng. Nhìn dáng vẻ cô bị quấn chặt như cái bánh chưng nằm trên giường bệnh, cậu khẽ cắn môi, trong lòng sinh ra một chút áy náy.
Nếu không phải vì cậu cắn cô rồi chạy sang phía bên kia đường thì cô cũng sẽ không vì đuổi theo cậu mà bị xe đụng, suýt nữa mất mạng.
Lê Chi nhìn về phía thằng nhóc đứng cạnh giường, nhíu mày: "Mặt mũi con làm sao thế kia? Mẹ còn chưa chết đâu, khóc nhầm chỗ rồi."
Lê Yến Kinh: "!"
Quả nhiên, loại người phụ nữ xấu xa này không đáng để cậu thương xót!
Lê Chi khẽ hất cằm lên, đã bắt đầu thích ứng với thân phận mới hiện tại của mình: "Con trai, mẹ đói rồi, đi kiếm chút gì đó cho mẹ ăn đi."
Ánh mắt Lê Yến Kinh nhìn cô như nhìn một kẻ ngốc, nói từng câu từng chữ: "Lê Chi, chúng ta không có tiền, không có gì để ăn hết."
Mí mắt Lê Chi giật giật, cậu không nói, suýt nữa cô cũng quên mất việc này.
Nguyên chủ không chỉ ham ăn biếng làm mà còn thường xuyên ngược đãi thằng nhóc này, lúc tâm tình không tốt sẽ trút giận lên người thằng bé, để thằng bé ăn không đủ no.
Đi làm cũng là nay làm mai nghỉ, cả năm đổi tới đổi lui chẳng kiếm nổi đồng nào.
Ngay hôm qua thôi, nguyên chủ đã dùng hết chút tiền cuối cùng còn lại trong người, lại không muốn ra ngoài tìm việc làm, thế là nảy ra cái trò đi ăn vạ lừa tiền để kiếm chút tiền nhanh.
Ánh mắt Lê Chi rơi vào chiếc túi xách trên tủ đầu giường: "Lấy điện thoại di động trong túi xách cho mẹ."