Chương 5: Lừa Trẻ Con Đấy 1

Mẹ Ruột Độc Ác Là Lão Tổ Huyền Học

Dị Thứ Trạch 25-02-2026 19:12:32

A Thần: [Chị Chi Chi, vậy chị có biết vị trí cụ thể của quả bóng kia không?] Lê Chi: [Ồ, đó là giá khác. ] A Thần: [... ] A Thần: [Bao nhiêu tiền?] Lê Chi: [Năm trăm. ] A Thần lại chuyển cho cô năm trăm. Lê Chi nhấn xác nhận nhận tiền rồi nhanh chóng gõ chữ: [Ở chỗ lần trước anh gặp phải, sau đó đi về phía đông nam một kilomet là có thể tìm được quả bóng đó. ] A Thần: [Được, tôi biết rồi, bây giờ tôi đi tìm!] Lê Chi: [Đi đi. ] Lê Chi rời khỏi giao diện trò chuyện với anh ta rồi kiểm lại lại số dư của mình, sau đó cô lập tức ngước nhìn Lê Yến Kinh đang ngồi trên ghế rồi mỉm cười: "Con trai, chúng ta có tiền ăn cơm rồi." "Tiền ở đâu ra thế?" Lê Yến Kinh hỏi. "Đương nhiên là mẹ con tự mình kiếm được rồi." Lê Chi trả lời. Ánh mắt Lê Yến Kinh thoáng nghi hoặc, chậm rãi nói ra suy đoán trong lòng: "Không phải mẹ xin của nam streamer kia đấy chứ?" Lê Chi nhướng mày: "Làm sao có thể, vô duyên vô cớ, sao người ta lại cho mẹ tiền chứ? Mẹ đây là dựa vào bản lĩnh của chính mình kiếm tiền, là tiền có nguồn gốc đàng hoàng đấy." Lê Yến Kinh căn bản không tin lời nói dối của cô: "Mẹ có bản lĩnh gì đâu." "Bản lĩnh của mẹ con nhiều lắm, về sau con sẽ biết." Lê Chi rũ mắt, một lần nữa nhìn về phía màn hình điện thoại, mở ứng dụng đặt đồ ăn: "Con trai, con muốn ăn gì? Để mẹ gọi cho con." "Mẹ kiếm được bao nhiêu tiền thế?" Lê Yến Kinh lại hỏi. "Một ngàn rưỡi." Lê Chi nói. "Mẹ vừa mới nghịch điện thoại một chút đã kiếm được một ngàn rưỡi sao? Mẹ lừa trẻ con đấy à!" Lê Yến Kinh dừng một chút, tiếp tục nói: "Có phải mẹ tìm nam streamer kia mượn tiền không?" Lê Chi thở dài, thằng nhóc này sao lại thích vặn vẹo thế nhỉ: "Con trai, chuyện tiền bạc chúng ta đợi lát nữa bàn lại được không? Trước tiên giải quyết xong bữa cơm này đã, con không nói ăn gì thì mẹ sẽ tự chọn món luôn đấy." Quả thật Lê Yến Kinh cũng đói bụng, từ tối hôm qua đến bây giờ cậu chưa ăn gì cả rồi. Tối hôm qua, Lê Chi, người phụ nữ xấu xa này đã dùng số tiền còn lại mua một hộp mì gói, ăn sạch sẽ không thừa lại một ngụm nước, để cậu đói bụng cả đêm. Lê Yến Kinh: "Tùy mẹ." "Ừm, được." Lê Chi đáp, bắt đầu gọi món. ... Nửa giờ sau. Lê Yến Kinh nhìn món ăn được giao đến: "Mẹ không gọi cháo sao?" "Gọi cháo làm gì?" Lê Chi hỏi. "Người vừa phẫu thuật xong không phải là phải ăn thức ăn lỏng thanh đạm sao, ví dụ như cháo ấy." Lê Yến Kinh nói. Lê Chi khẽ nhướng mày, nếu đổi lại là người bình thường sau phẫu thuật thì chắc chắn không thể ăn những thứ này, nhất định phải ăn thức ăn lỏng thanh đạm. Nhưng cô lại không giống với người thường, có linh lực có thể phục hồi cơ thể nên đương nhiên không cần chú ý những thứ này, cứ ăn uống bình thường là được. "Đó là người khác chứ không phải mẹ. Không phải mẹ đã nói rồi sao, thể chất của mẹ khác với người thường, không cần chú ý những thứ này." Lê Yến Kinh: "..." Nếu không tận mắt thấy Lê Chi bị đẩy vào phòng phẫu thuật, trên người lại còn quấn đầy băng gạc, lại bị bó bột thì cậu cũng đã nghi ngờ cô chẳng có chuyện gì cả rồi. Đúng là chưa từng thấy bệnh nhân nào vừa phẫu thuật xong đã có thể sinh long hoạt hổ như vậy, chắc là do cậu còn nhỏ, kiến thức còn quá ít. "Ăn cơm đi, mẹ sắp chết đói rồi." Lê Chi thúc giục. Lê Yến Kinh không bận tâm chuyện này nữa, lặng lẽ điều chỉnh giường bệnh cho cao lên, giúp cô ngồi tựa vào để dễ ăn hơn. Sau đó, hai tay cậu lại bưng chiếc bàn ăn nhỏ lên, nhón mũi chân đặt chiếc bàn ăn lên giường cho vừa tầm. Một tay Lê Chi xách hộp đồ ăn ngoài từ bên tủ đầu giường đặt lên trên bàn ăn, hất cằm ra hiệu: "Con ngồi lên cùng ăn đi."