Lê Yến Kinh quay đầu nhìn về phía Cố Dự đang đứng cuối giường, im lặng vài giây rồi lạnh nhạt nói: "Cậu ạ."
Cố Dự lại nhìn về phía cậu bé, ừ một tiếng.
Đây là lần đầu tiên cậu ta gặp một đứa trẻ con xinh đẹp đến vậy, như được chạm khắc từ ngọc thạch vậy. Nhưng nghĩ lại thì mẹ cậu bé cũng xinh đẹp như thế, vậy sinh ra đẹp cũng là chuyện bình thường.
Cố Dự nhận thấy trong phòng bệnh chỉ có mấy người bọn họ, không thấy ai là chồng của Lê Chi, bèn tò mò hỏi: "Vậy anh rể đâu rồi?"
Cố Yên Nhiên khẽ kéo nhẹ tay áo cậu ta, nhẹ giọng nói: "A Dự, chị ấy là mẹ đơn thân."
"Đơn thân?" Cố Dự quay đầu nhìn cô: "Ly hôn rồi à?"
Cố Yên Nhiên ngước mắt liếc nhìn Lê Chi trên giường bệnh, lại nhìn về phía Giang Như Vận, khẽ lắc đầu.
Cố Dự cau mày: "Chị, chị lắc đầu là sao?"
Giang Như Vận ngập ngừng một chút rồi nói: "Chồng của chị con đã mất rồi. Sau này đừng nhắc lại nữa, kẻo khiến chị con buồn."
Cố Dự không ngờ lại là chuyện như vậy, đưa tay gãi gãi sống mũi: "Ồ, xin lỗi, con biết rồi."
Giang Như Vận thu lại ánh mắt, nhìn về phía Lê Yến Kinh đang đứng cạnh, mở miệng hỏi: "Yến Kinh, cháu có muốn chơi với cậu không?"
Cố Dự bật cười một tiếng, không nhịn được nói: "Mẹ, con lớn thế này rồi, chơi với trẻ con có gì vui đâu."
Lê Yến Kinh ngẩng đầu nhìn Giang Như Vận, nghiêm túc nói: "Bà nội, trẻ con cũng không muốn chơi với đồ ngốc."
Cố Dự nghe xong liền trừng mắt, bước lên một bước: "Này, nhóc con, cháu nói ai là đồ ngốc đấy hả?"
"Cố Dự, con làm gì thế, đừng dọa cháu của con." Giang Như Vận vỗ vào cánh tay cậu ta: "Yến Kinh nói con là đồ ngốc cũng đúng thôi, con nhìn cái thành tích học tập của con xem, không phải đồ ngốc thì sao học dốt thế?"
Bà ấy xoa đầu Yến Kinh, cười nói: "Ôi chao, Yến Kinh của chúng ta đúng là thông minh, liếc cái đã nhìn ra được cậu là đồ ngốc."
Cố Dự: "..."
Cố Yên Nhiên đi đến, khoác tay Cố Dự, cười nhẹ trấn an: "A Dự, đừng để ý, mẹ chỉ nói đùa thôi mà."
Cố Dự khoát tay, ra vẻ không để tâm: "Không sao, đương nhiên là em biết mà."
Vừa dứt lời, cửa phòng bệnh đột nhiên vang lên tiếng gõ.
Giang Như Vận kéo tay Yến Kinh ngồi xuống ghế sofa: "Cố Dự, con ra mở cửa đi, chắc là ba con tới đấy."
Cố Dự đáp một tiếng, đi đến mở cửa.
Cửa vừa mở, cậu ta liền ngẩn người khi thấy một người đàn ông trẻ tuổi đứng ngoài. Sau khi sửng sốt mất một giây, cậu ta gần như không tin nổi vào mắt mình, hiển nhiên không nghĩ tới người gõ cửa lại là người kia.
"Anh Chu?!"
Dáng vẻ Cố Dự lúc này như nhìn thấy ma. Lê Chi làm sao có thể quen biết đại thiếu gia nhà họ Chu được, chẳng lẽ anh ta gõ nhầm phòng?
Chu Độ cũng hơi sững sờ. Theo lý mà nói, người mở cửa phải là con trai của Lê Chi chứ? Sao lại là cậu út nhà họ Cố được? Anh ta cũng bắt đầu nghi ngờ liệu có phải mình gõ nhầm phòng không.
Anh ta liếc nhìn số phòng treo trên tường, không hề sai, vậy là Chu Tiễn đưa nhầm số phòng cho anh ta sao?
"Anh Chu, là anh gõ cửa à?" Cố Dự không nhịn được hỏi.
Chu Độ gật đầu: "Đúng vậy."
Cố Dự quét mắt nhìn túi đồ ăn mà anh ta đang xách trong tay: "Ờ... Anh Chu, có phải anh đi nhầm phòng bệnh rồi không?"
"Cũng có thể lắm, chờ chút để tôi xác nhận lại." Chu Độ có thông minh hơn nữa cũng không thể liên tưởng đến việc nhà họ Cố có quan hệ với Lê Chi. Anh ta lấy điện thoại ra, mở WeChat, gửi tin nhắn cho Chu Tiễn.
Không bao lâu sau, anh ta ngẩng đầu lên nhìn Cố Dự đứng trước mặt, vẻ mặt bỗng nhiên có vẻ kỳ lạ: "Không hề nhầm, cậu quen Lê Chi à?"