Chương 9: Do dự

Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi

undefined 11-02-2026 22:43:22

Một khi xuất hiện một làn sóng xác sống trên diện rộng, điều đó chứng tỏ khả năng cao là các thành phố xung quanh đã không còn ai sống sót. Thư Lan chạy trốn từ nơi khác đến Từ An. Virus khiến dân số mỗi thành phố giảm mạnh, cũng để lại rất nhiều nhà trống vô chủ. Cô tìm một cửa hàng hải sản đông lạnh bỏ hoang gần nhất làm nơi ẩn náu. Cửa hàng này vốn có một hầm chứa đá. Nhưng vì chủ nhân đã chết, nguồn cung cấp điện không đủ nên hầm chứa đá cũng mất đi tác dụng vốn có. Sau khi hải sản bên trong thối rữa, nó tỏa ra mùi cực kỳ nồng nặc. Cả con phố đều có thể ngửi thấy. Người bình thường đều tránh xa, chỉ có Thư Lan là chui vào trong. Cô bịt mũi, kiễng chân bước qua đống cá chết ngoài cửa, chui vào văn phòng ở cuối cửa hàng. Sau khi khóa cửa lại cô ngã xuống chiếc ghế sofa gỗ đặc bên cạnh. Mùi hôi thối quen thuộc mang lại cho cô cảm giác an toàn vô cùng. Kinh nghiệm của người từng trải là nơi càng thối càng an toàn. Nếu không phải Tiếu Tình Tình cứ nhất định chen chúc với cô, thì cô hoàn toàn có thể trốn trong thùng rác chờ đợi đến sau khi trời sáng bầy xác sống rút đi! Hà tất phải chạy trốn mạo hiểm như vậy. Chân sắp gãy đến nơi rồi! Bộ đồ y tá trên người toàn là mùi hôi trong thùng rác. Nhưng bây giờ đã là nửa đêm, bên ngoài còn có xác sống có thể đuổi theo bất cứ lúc nào. Không có điều kiện để thay quần áo, cô chỉ đành phải chịu đựng. Thư Lan đặt món đồ trong tay lên ghế sofa. Không biết xuất phát từ tâm lý gì mà trong suốt quá trình chạy từ ngoại ô về đây, tay trái cô vẫn luôn nắm chặt ống tiêm không buông. Một đêm hỗn loạn. Bây giờ mới có thể thực sự bình tĩnh lại để sắp xếp suy nghĩ. Nhưng sau khi nhắm mắt lại, trong đầu cô toàn là hình ảnh của Kẻ Cướp Đoạt đó. Anh không những có thể sử dụng dị năng hệ Lôi, mà còn có thể dùng lửa phá tung lưới điện, có thể lơ lửng giữa không trung, có thể làm cho cả tòa nhà nổ tung. Ông trời thật không công bằng. Dị năng bảo mệnh cô khao khát mà lại không có được, trong khi người đàn ông kia lại sở hữu không chỉ một loại. Nếu biệt danh của anh là Kẻ Cướp Đoạt, thì chứng tỏ dị năng của anh chính là cướp đoạt dị năng của người khác. Sau khi cướp đoạt thì sao, người khác sẽ mất đi dị năng của mình à? Chắc là vậy. Nếu không tại sao sau khi Kẻ Cướp Đoạt trốn ra, những người dị năng khác lại phải lẩn tránh. Thư Lan nhớ lại lời con khỉ già lông trắng kia nói rằng gen dị năng của anh có thể di truyền. Bọn họ lừa các cô gái trẻ làm tình nguyện viên là để người ta có thể sinh ra con của Kẻ Cướp Đoạt để tiếp tục nghiên cứu. Sinh con không phải là hai người ngủ với nhau à? Tại sao lại bắt cô lại để tiêm? Chẳng lẽ tiêm một mũi là có thể sinh con thật hả? Cũng đúng, Kẻ Cướp Đoạt vừa được thả ra đã ra vẻ muốn trả thù cả thế giới, làm sao có thể cam tâm tình nguyện ngủ với người khác. Cho nên con khỉ già đó mới nghĩ ra cách này để đơn giản hóa quá trình. Thư Lan xoay người, lại nhìn về phía ống tiêm. Trong mắt hiện lên vẻ do dự. Cô lẩm bẩm trong đêm tối: "Không thể tin được, con khỉ già đó là đồ lừa đảo." Cô xoay người sang hướng khác, nhắm chặt mắt miệng, tự nhủ trong lòng đừng nghĩ nữa. Kẻ Cướp Đoạt hay ống tiêm gì đó cũng đừng nghĩ nữa. Nhưng ký ức tìm được đường sống trong chỗ chết không ngừng hiện ra trước mắt cô. Lũ xác sống nhào tới cắn xé cơ thể người sống, những mũi băng rơi xuống như mưa, tòa nhà ầm ầm sụp đổ, cùng với bóng dáng vô địch cô độc trong ngọn lửa như đám mây hình nấm rực rỡ. Nếu như cô có một đứa con, mạnh mẽ như Kẻ Cướp Đoạt kia... Không biết qua bao lâu, Thư Lan không ngủ được ngồi bật dậy. Đôi mắt lấp lánh trong bóng tối, cô nắm lấy ống tiêm. "Kệ đi, dù sao không có dị năng thì sớm muộn gì cũng chết trong tay xác sống. Cược một lần xem sao!"