Chương 48: Không hề kém cạnh

Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi

undefined 11-02-2026 22:43:19

Thư Lan nghĩ bụng đúng là có tinh thần cống hiến. Đổi lại là cô, cô mới không thèm quan tâm đến sống chết của thị trưởng nào đó. Dù sao ông ta cũng chẳng cho cô lợi lộc gì. "Những năm qua, anh vẫn luôn sống trong hối hận vì chuyện này à?" Giọng nói của cô dịu dàng như ánh chiều tà, vừa như an ủi lại vừa như xót xa. Hạ Thắng bình thản nói: "Không có, tôi chỉ bắt đầu bài xích việc phải phục tùng mệnh lệnh của người khác làm trái với ý muốn của mình như thế này, cho nên mới không đến căn cứ của những người sống sót." Thư Lan đặt chảo lên bếp ga, một lần nữa cảm thán bọn họ vậy mà vẫn còn ga để dùng, thật là không thể tin nổi. Hạ Thắng cao to vạm vỡ, tay chân dài ngoằng ngồi xổm trên đất gọt khoai tây, trông thật thà như một chú chó nghiệp vụ cỡ lớn. Anh ta ngẩng đầu nhìn cô, im lặng một lúc, chờ đợi Thư Lan lên tiếng lần nữa. Nhưng Thư Lan đang chuyên tâm rán bánh hẹ, đồng thời suy tính làm sao để dùng hết nguyên liệu ở đây để con trai được ăn cho bõ trước khi rời đi nên hoàn toàn không rảnh để ứng phó với Hạ Thắng. Hạ Thắng thu lại ánh mắt, cúi đầu gọt khoai tây, đôi môi mím chặt để lộ vẻ mặt có chút cô đơn, không nói gì nữa. Khoai tây xào ớt xanh, giá đỗ xào, bánh hẹ, còn có măng xào ớt, nộm mộc nhĩ, và một tô canh rong biển lớn. Mọi người bị mùi thơm hấp dẫn đã sớm ngồi vào bàn, mong ngóng chờ cô bưng từng món ăn lên. Hầu Tử mở nồi cơm điện ra khoe công: "Thực lực của anh đây không phải dạng vừa đâu." Thư Lan tháo tạp dề ra: "Mọi người cứ ăn trước đi, tôi lên lầu gọi con trai tôi." Hầu Tử giậm chân: "Ơ? Ơ? Ơ? Chị ơi chị không khen tôi một câu sao?" Thư Lan ở trên cầu thang quay người lại, giơ hai ngón tay cái lên, khen như hát: "Anh siêu đỉnh! Trên đời này chắc không có người thứ hai sử dụng dị năng hệ Điện điêu luyện như anh đâu, vừa đối phó được xác sống, vừa ứng dụng được vào sinh hoạt. Hôm nay tôi có thể ăn được cơm ngon thế này, anh chính là công thần lớn nhất. Thật sự cảm ơn anh rất nhiều." Mặt Hầu Tử tươi như hoa: "Ha ha, tôi chỉ là một thiên tài dị năng bình thường thôi mà... Mấy cái thằng quỷ này! Đừng giành nữa, chừa cho tôi với!" Thư Mao Mao đang ngủ say thì bị đánh thức, cau mày, trên khuôn mặt nhỏ nhắn phủ đầy vẻ cáu kỉnh. Cô hôn lên má cậu bé, dỗ dành: "Không phải Thư Mao Mao muốn cao lớn à? Không ăn cơm mà chỉ ngủ thì không cao lên được đâu." Lúc này Thư Mao Mao mới thoát khỏi cảm xúc muốn hủy diệt thế giới, nắm tay cô cùng đi xuống lầu. Trên bàn còn chừa lại hai chỗ trống, cũng đặt sẵn hai bát cơm đầy vun. Năm người đàn ông đang tranh nhau ăn như hổ đói thấy Thư Lan dắt đứa nhỏ xuống thì vờ vịt ăn chậm lại, giữ gìn phong độ. Nhìn thấy những món ăn đủ màu sắc trên bàn, đôi mắt đang lim dim của Thư Mao Mao lập tức mở to hoàn toàn. Nhiều món thế này đều ăn được sao? Ghế hơi cao, Thư Mao Mao không cần Thư Lan bế, tự mình dùng cả tay lẫn chân, hì hục leo lên. Từ nhỏ ăn nhiều nhất là mì, nên Thư Mao Mao dùng đũa rất thành thạo. Cho dù đối thủ là mấy người đàn ông trưởng thành cậu cũng không hề kém cạnh. Thư Lan ăn nửa bát đã no. Bây giờ sức lực của cô nhỏ hơn trước, ăn cũng không nhiều, trở thành một người có công suất thấp tiêu hao năng lượng thấp. Cô hoài nghi liệu con người trở thành người dị năng có phải sẽ thay đổi thể chất không. Năm người đàn ông đều ăn rất khỏe, bao gồm cả Thư Mao Mao con trai cô. Có lẽ cô cũng phải giả vờ ăn nhiều hơn một chút? Nhưng Thư Lan thật sự không thể. Cô đưa nửa bát cơm còn lại cho Thư Mao Mao. Cậu bé ăn không thừa một hạt, cuối cùng còn uống hết một bát canh, bụng nhỏ tròn vo, thỏa mãn ợ một cái. Thư Lan lo lắng hỏi: "Cục cưng, con ăn nhiều như vậy bụng có khó chịu không?" Thư Mao Mao lắc đầu, mắt nhìn chằm chằm miếng bánh hẹ cuối cùng. Thấy nó bị Lucas gắp đi, cậu liền chuyển sang nhìn Lucas chằm chằm. Lucas: "..." Ánh mắt này thật có áp lực.