Chương 11: Không thể tin nổi

Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi

undefined 11-02-2026 22:43:22

Không biết có phải do đêm qua chạy quá sức hay không mà Thư Lan đói đến hai chân mức mềm nhũn. Cô đứng trước cửa hàng tạp hóa quen thuộc mà suýt nữa thì khuỵu xuống. Cô vừa nhìn trái nhìn phải, đề phòng có xác sống sót lại đột nhiên xuất hiện, vừa vỗ vào cửa cuốn đang đóng chặt của cửa hàng, khàn giọng gọi nhỏ: "Chị Đới, chị Đới ơi. Là em, Tiểu Sở đây!" Chị Đới là bà chủ cửa hàng tạp hóa thường tiếp tế thức ăn cho Thư Lan. Chồng và con chị thuộc nhóm xác sống đầu tiên mà Từ An dọn dẹp trước đó. Chị là người duy nhất còn sống sót trong gia đình. Dù gõ thế nào, bên trong cửa hàng vẫn không có phản ứng. Trong lòng Thư Lan dâng lên một dự cảm không lành. Cô vòng ra con hẻm nhỏ bên cạnh để đi ra phía sau nhà. Quả nhiên, cửa sổ tầng một đã vỡ nát, lưới chống trộm bị bẻ gãy một cách thô bạo. Qua ô cửa sổ mở toang có thể nhìn thấy một thi thể nữ bị gặm đến biến dạng hoàn toàn nằm trên mặt đất. Trên ngực cắm một con dao gọt hoa quả. Chính chị Đới đã nói cho Thư Lan biết tin tức căn cứ Giang Châu đang tuyển công nhân nữ. Chị còn bảo Thư Lan buộc tóc đuôi ngựa thấp, nói như vậy trông sẽ chững chạc hơn. Thư Lan còn hứa với chị Đới, có cơ hội sẽ giúp chị trộm ít rau từ trong căn cứ thí nghiệm ra, hoặc tìm cho chị một người dị năng giả làm chồng kế. Thư Lan mím chặt môi, khóe miệng từ từ trễ xuống, tạo thành dấu ngoặc đơn hướng xuống. Sau khi chạy trốn khỏi căn cứ trở về, cô quá sợ hãi nên không dám ở bên ngoài lâu thêm một giây, vừa về đến nội thành đã trốn ngay. Biết vậy cô nên đến tìm chị Đới trước, đưa chị cùng trốn trong cửa hàng hải sản. Thế thì có lẽ đã không... Người chết không thể sống lại, Thư Lan buồn bã một lúc, rồi gạt những mảnh kính vỡ trên bệ cửa sổ. Cô dùng cánh tay và đôi chân khẳng khiu loay hoay mãi mới trèo được vào trong. Cô kéo tấm ga trải giường đắp lên thi thể của chị Đới, đồng thời rút con dao trên ngực chị ra. [Nếu có một ngày chị gặp phải xác sống thì nhất định chị sẽ tự kết liễu mình trước khi virus phát tác. Người ăn thịt người, ghê tởm quá. ] Đây là nguyên văn lời của chị Đới. Con dao này chắc chắn cũng là do chị tự đâm. Khi Thư Lan rút dao ra cô đột nhiên phát hiện một điểm khiến mình cảm thấy không đúng lắm. Chị Đới thích mặc đủ loại váy hoa, đỏ thẫm, tím sẫm, váy màu xanh da trời, vừa xinh đẹp lại vừa phóng khoáng. Không có điện, đun nước nóng rất phiền phức. Nên trừ khi thật sự cần thiết, mọi người sẽ không tắm rửa thay quần áo. Chiếc váy đẹp nhất mà chị Đới yêu thích cũng phải ba ngày mới thay một lần. Thư Lan nhớ rõ hôm qua khi cô đến căn cứ, chị ấy đang mặc chiếc váy màu xanh da trời, hơn nữa còn là ngày đầu tiên mặc. Theo thói quen của chị, lúc chết hẳn cũng phải là chiếc váy màu xanh da trời mới đúng. Nhưng trên người chị Đới bây giờ lại mặc một chiếc váy màu vàng cam. Nhớ lại cảnh tượng thê thảm như địa ngục trần gian bên ngoài, Thư Lan nhíu mày, kéo cửa đi vào trong cửa hàng tạp hóa. Đồ trên kệ không còn lại bao nhiêu. Phía sau quầy treo một tờ lịch giấy. Dấu "x" được đánh dấu đến ngày 23. Ngày 23 tháng 10. Nhưng ngày cô đến căn cứ phỏng vấn rõ ràng lịch của chị Đới mới chỉ đánh dấu đến ngày 20 tháng 10. Dấu x này có thể là do chị Đới đã đánh dấu từ hôm qua, thậm chí là sớm hơn. Sau khi Thư Lan trở về và tiêm thứ chất lỏng kia, cô đã ngủ ở cửa hàng hải sản ít nhất ba ngày trở lên, ngủ một mạch cho đến khi thành phố Từ An bị xác sống tàn sát xong. Thư Lan vẫn còn sợ hãi, chân lúc này cũng hoàn toàn mềm nhũn. Cô đã tự hỏi sao sau khi tỉnh lại lại vừa đói vừa khát như vậy. Làm sao xác sống có thể tàn sát sạch sẽ mấy chục ngàn người sống sót còn lại trong thành phố chỉ trong một đêm được. Cô có thể thoát khỏi đám xác sống trong giấc mơ, hơn nữa còn tỉnh lại trước khi chết đói. Quả thực không thể tin nổi.